Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
qua, mẹ của anh gặp em ở sân bay.”
“Anh muốn nói cái gì hãy nói nhanh lên, đừng quanh co lòng vòng.” Lâm Lệ có chút không kiên nhẫn nói.
Lại nhìn cô rất lâu, Trình Tường này mới chậm rãi mở miệng, thử hỏi: “Bà nói, bà nói em đã kết hôn, em lừa gạt mẹ anh, đúng không?”
Lâm Lệ bình tĩnh nhìn lại anh ta, khẳng định nói: “Không phải, tôi không lừa mẹ anh, tôi thật đã kết hôn.”
Nghe vậy, Trình Tường cả người chấn động, vẻ mặt không tin nhìn cô, vẻ mặt kia hiển nhiên là chịu đả kích sâu sắc, lắc đầu không muốn tin tưởng, “Làm sao sẽ… Không thể nào, sẽ không, sẽ không …”
“Thật sự.” Lâm Lệ có chút tàn nhẫn cắt đứt lời anh ta đang tự thôi miên mình: “Tôi đã kết hôn, một tháng trước đã đăng ký kết hôn với Chu Hàn.”
“Sẽ không, em yêu anh mà.” Trình Tường lắc đầu, cả người cảm xúc có chút kích động lên, đột nhiên đưa tay mạnh mẽ nắm chặt bả vai của Lâm Lệ, có chút kích động nói: “Lâm Lệ nói cho anh biết em đang gạt anh, em không có kết hôn, em yêu anh, làm sao có thể kết hôn với người khác?”
Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh ta, để mặc anh ta lay lay bả vai mình, đột nhiên không rõ tại sao mình có thể yêu người đàn ông trước mắt này tới 10 năm lâu như vậy.
Tại sao hồi đó nhìn anh ta gì cũng tốt, anh ta rõ ràng là cực ích kỷ, trong lúc hưởng thụ tình yêu hết lòng hết dạ của cô, nhưng trong lòng anh ta lại nhớ tới một người phụ nữ khác, trong lúc nhìn cô, ôm cô nhưng trong lòng vẫn có bóng dáng người khác, anh ta vẫn coi cô là thế thân của người khác, rõ ràng hai người phụ nữ hoàn toàn không có chỗ tương tự, nhưng anh ta lại thay đổi cô từng chút từng chút một, bảo mình để tóc dài, nhìn mái tóc dài của cô mà an ủi nỗi nhớ trong lòng anh ta, 10 năm qua anh ta đối xử với cô rất tốt, cực cưng chiều cô, nhưng mà cưng chiều của anh, thương yêu của anh cũng không phải vì cô, toàn bộ cũng là vì một người phụ nữ khác, anh đem những thương yêu vốn dành cho một người phụ nữ khác nhưng không có cách nào trao đi mà chuyển sang người cô, nhưng mà cuối cùng cũng không phải là cho cô, cuối cùng cô chỉ là thay thế cho bóng dáng anh không có cách nào tìm được mà thôi, tất cả nỗi đau và yêu say đắm ở trước sự thật này thở nên vô lực yếu ớt biết bao.
“Lâm Lệ, nói cho anh biết, em chỉ muốn chọc tức anh, cũng không phải là thật sự đã kết hôn với người khác, em vẫn còn yêu anh.” Trình Tường lay người cô, vội vã muốn biết đáp án mình mong đợi từ trong miệng cô.
Lâm Lệ nhìn anh ta, dùng sức từng chút từng chút kéo tay anh ta khỏi vai mình, cắn chặt môi nói: “Tôi đã kết hôn.”
“Không, em gạt anh.” Trình Tường kích động hô, cả người và khuôn mặt kích động trở nên có chút dữ tợn, nhìn anh ta bây giờ hoàn toàn không còn chút bộ dáng ôn nhuận như ngọc, hoàn toàn mất hết dáng vẻ thư sinh trước đây khiến cho Lâm Lệ say mê hết 10 năm.
Lâm Lệ không nhìn sự dữ tợn và tức giận trên mặt anh ta, nhìn chằm chằm anh ta nói: “Tôi không còn yêu anh nữa, từ khoảnh khắc anh rời khỏi hôn lễ hôm đó, từ khoảnh khắc anh đẩy tôi ra, từ khoảnh khắc bác sĩ nói cho tôi biết không giữ được đứa trẻ nữa, tôi đã không thể nào yêu anh nữa.” Vừa nói chuyện, hai bàn tay bên hông siết chặt lại, tiết lộ cảm xúc của cô giờ phút này, thật ra thì nói những lời này, đâm bị thương được đâu chỉ là Trình Tường, người đầu tiên bị thương tổn chính là cô.
Tình cảm 10 năm hồi trước, không có một người phụ nữ hay là người đàn ông nào nói buông tay là có thể thoải mái buông tay được, nhưng mà những đau đớn kia thì không cách nào xóa nhòa đi được, cô không có cách nào làm cho mình vượt qua những thứ này bắt đầu lại với anh ta, thế nên chỉ có thể cắt đứt tất cả để cho chúng trở thành quá khứ.
“Lâm Lệ, anh sai rồi, anh thật sai lầm rồi, cho anh thêm một cơ hội nữa, tình cảm 10 năm của chúng ta, em không thể cứ cứ nói không yêu liền không yêu như như vậy.” Trình Tường nắm tay cô, hối hận đau đớn, nói: “Cho anh thêm một cơ hội nữa, cho anh thêm một cơ hội nữa có được không, anh thật sự yêu em, thật yêu em…”
Lâm Lệ cắn chặt môi, quay mặt đi không nhìn tới anh, cô sợ lập trường của mình không đủ kiên định, cô sợ mình sẽ bị lay động, sợ mình còn lưu luyến 10 năm thanh xuân kia, nhưng mà cô biết nội tâm của cô thì không cách nào đi qua được, cô không nên vì mình nhất thời mềm lòng để cho mình làm ra quyết định ân hận.
Lâm Lệ áp chế nước mắt trong hốc mắt thiếu chút nữa sẽ chảy ra, lạnh giọng kiên quyết nói: “Buông!”
Nắm chặt cô, Trình Tường lắc đầu, trên mặt đã sớm đầy nước mắt, vội vàng nói: “Đừng, đừng, Lâm Lệ, chúng ta bắt đầu một lần nữa, lần này anh nhất định sẽ yêu em hết lòng hết dạ, sẽ không có Tiêu Tiêu, trong lòng chỉ có em, cho anh thêm một cơ hội nữa, anh nhất định sẽ yêu em rất nhiều, cho anh thêm một cơ hội nữa, nhìn lại 10 năm tình cảm chúng ta, có được hay không, có được hay không…”
Lắc đầu, Lâm Lệ giãy tay khỏi tay anh ta, cắn chặt môi không để cho nước mắt trong mắt mình chảy xuống, đi lướt qua cạnh anh ta,
“Lâm Lệ!” Trình Tường đau đớn nhìn cô, nước mắt rơi đầy mặt của anh: “Đừng đối xử với anh độc ác như vậy, anh yêu em, thật sự yêu e