Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2074 lượt.
mẹ, sau khi lên đại học có Trình Tường, quả thật không có cơ hội nào cho cô xuống bếp học.
Gừng cắt thành sợi thả vào trong nồi, cho thêm nước rồi cho thêm ít đường phèn, sau đó mới mở bếp, đem cái vung đậy lên.
Đợi làm xong hết tất cả, lúc Chu Hàn lần nữa xoay đầu lại thấy Lâm Lệ ngây ngốc, có chút hoảng thầnđứng đó.
Đưa tay sờ lên trán của cô, do tay vừa mới được rửa nên bàn tay có chút lạnh, không khỏi làm Lâm Lệ rùng mình một cái, lúc này mới khiến cô phục hồi lại tinh thần, nhận thấy được mình có chút thất thần.
Nhìn Chu Hàn, có chút khó hiểu, hỏi: “Anh, anh làm gì vậy?” Đưa tay liền muốn kéo tay của anh xuống.
Trước khi Lâm Lệ đưa tay kéo tay của anh xuống, Chu Hàn trực tiếp đem tay cô nắm ở trong lòng bàn tay của mình, một tay kia dán lên cái trán của cô đo nhiệt độ, sờ soạng cô một lúc lâu, thu tay lại rồi đặt lên trán của mình, nhướng mày, hỏi: “Làm sao còn nóng như vậy, thuốc mua buổi sáng em không có uống sao?”
Lâm Lệ theo bản năng lắc đầu, nhưng ngay sau đó vừa mãnh liệt gật đầu nói: “Uống, đều đã uống.”
“Còn đang sốt, không được, anh đưa em tới bệnh viện.” Chu Hàn nhíu chặt đầu lông mày, hôm nay sở dĩ về sớm một chút là lo lắng cho cô, quả nhiên sốt vẫn chưa giảm bớt.
Lâm Lệ lắc đầu, cự tuyệt nói: “Không cần đi, chỉ là cảm cúm mà thôi, mẹ Chu nói uống cái này sẽ tốt, để cho em uống xong rồi lập tức đi ngủ là được.”
Chu Hàn cau mày, ngó chừng nhìn cô một lúc lâu, nói: “Về phòng đi đi, khi nào làm xong anh đem vào cho em.”
Cũng không biết có phải là hôm nay ở trên giường nằm đã lâu hay là bởi vì cảm cúm nóng rần lên, mặc đồ ngủ như vậy đứng ở chỗ này đã lâu, quả thật có chút lạnh. Cũng không tiếp tục cự tuyệt nữa, Lâm Lệ gật đầu, xoay người trở về phòng.
Lúc Chu Hàn bưng nước gừng nấu xong vào phòng ngủ, Lâm Lệ dựa cả người vào trên giường không biết đang suy nghĩ cái gì đến thất thần.
Đem nước gừng tới cho cô, Lâm Lệ phục hồi lại tinh thần, gật đầu nói cảm ơn, đưa tay nhận lấy, múc một thìa cho vào trong miệng.
“Cẩn thận ——” Bên này Chu Hàn còn chưa kịp nói chữ ‘nóng’ ra khỏi miệng, bên kia Lâm Lệ đã bỏng đến che miệng, vẻ mặt thống khổ.
Chu Hàn nhận lấy cái chén trong tay cô, chỉ sợ cô không cẩn thận hất toàn bộ xuống giường. Vẻ mặt nghiêm túc, có chút trách cứ nói: “Làm sao lại giống như con nít, còn nóng như vậy lại đưa vào miệng.”
Lâm Lệ che miệng, ủy khuất nói: “Em làm sao biết, anh cũng không nhắc nhở em!”
Chu Hàn tức giận liếc cô một cái, thả cái chén kia lên trên một bên tủ đầu giường, một lần nữa đứng dậy, ra khỏi phòng.
Thân thế của tiểu Bân
Editor: Violetin_08
Chu Hàn trở lại phòng lần nữa thì trên tay bưng cốc nước, đưa cái cốc trong tay cho Lâm Lệ, nói: “Dùng nước lạnh súc miệng đi, sẽ ổn hơn chút.”
Lâm Lệ che miệng, đầu lưỡi còn rát, bưng nước lạnh trong tay anh, liền uống một ngụm to, lúc này mới dễ chịu hơn chút.
Muốn uống nữa, cái cốc trong tay đã bị Chu Hàn lấy đi, nghe thấy Chu Hàn nói: “hiện giờ em bị cảm, đừng uống nhiều nước lạnh như vậy.” Nói xong đặt cái cốc lên trên tủ đầu giường, sau đó bưng bát nước gừng để lên trên mép thổi thổi, dùng cái thìa nếm thử, xác định nhiệt độ không bỏng nữa, mới đưa cái bát cho Lâm Lệ, nói: “uống đi, không nóng, uống từ từ là được, rồi ngủ một giấc.”
Lâm Lệ đưa tay nhận lấy, gật đầu, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.” Sau đó mới bưng bát đặt lên trên miệng, có bài học đau đớn lần trước, lần này Lâm Lệ uống vô cùng cẩn thận, đầu tiên là nhẹ nhàng uống một hớp nhỏ, xác nhận nhiệt độ vừa phải, lúc này mới yên tâm uống ngụm lớn, nhưng mà cô vẫn tính sai, vị cay của nước gừng kia khiến cô nhất thời chưa thích ứng được, nhe răng nhếch miệng híp mắt nói: “sao lại cay như thế a!”
Thấy anh muốn đi, Lâm Lệ vội vàng ngồi dậy khỏi giường, nhìn Chu Hàn đã đi gần đến cửa, vội lên tiếng nói: “anh đang trốn tránh sao? Tại sao vừa nói đến Tiểu Bân anh lại như vậy, nó chỉ là trẻ con, là con trai của anh, anh đối xử với nó thế này không cảm thấy quá đáng sao?” Lâm Lệ nói rất nhanh, giọng nói có chút vội vàng.
Chu Hàn dừng bước, không quay đầu lại, cũng không nói gì.
Thấy anh ngừng lại, Lâm Lệ tiếp tục nói: “lúc chiều mẹ Chu gọi điện thoại tới đây, nói lúc tiểu Bân phát sốt mơ mơ màng màng còn gọi anh, nó chỉ hi vọng anh đến thăm nó một chút, yêu cầu như thế rất quá đáng sao? Tại sao anh lại đối xử lạnh lùng với nó như vậy, nó là con trai anh, chẳng lẽ không đúng sao?”
Chu Hàn vẫn không quay đầu lại, chỉ đau đớn nói: “em không biết gì cả.”
“Đúng, em không biết cái gì hết, em không biết rốt cuộc giữa anh và Lăng Nhiễm từng xảy ra chuyện gì, em chỉ biết anh đối với tiểu Bân như thế thật là quá đáng, nó làm sai cái gì? sao anh lại chuyển nỗi hận đối với Lăng Nhiễm lên trên người nó!” Lâm Lệ chỉ trích nói, thanh âm bởi vì cảm cúm mà mang theo nồng đậm giọng mũi và hơi khàn khàn.
“Ha ha.” Đột nhiên Chu Hàn phá lên cười, thanh âm kia trầm thấp, xen lẫn tự giễu.
“Anh cười cái gì?” Lâm Lệ nghi hoặc nhìn anh.
Chu Hàn dừng người, nh