Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/867 lượt.
ư thế nào thì là thế đó, cô đã thông suốt rồi.
Chiến Tranh Lạnh
Từ sau khi đề xuất ly hôn lại bị từ chối, Tô Hiểu Mộc càng ngày càng về nhà muộn, mà Cảnh Diễn thì càng ngày càng tan tầm sớm, dần dần trở thành anh đợi cửa cô.
Tối hôm đó, Cảnh Diễn ăn xong cơm tối rồi ở phòng Tiểu Nghiêu giúp thằng bé làm bài tập về nhà, thật ra anh cũng không cần làm cái gì, Tiểu Nghiêu rất thông minh, cơ bản không cần sự gúp đỡ của anh. Anh ngồi ở ghế sô pha nhỏ bên cạnh xem tạp chí tài chính và kinh tế, lại phát hiện tối nay lực chú ý của mình rất khó tập trung, nhìn hồi lâu còn chỉ dừng lại ở phần lời mở đầu. Nhìn xem đồng hồ, đã sắp chín giờ rồi, Hiểu Mộc đi gặp bạn học còn chưa có trở về.
Anh để tạp chí xuống, nhìn thoáng qua con trai, thằng bé đang một nét một nét mà nghiêm túc viết chữ, theo bản năng lại thoáng nhìn lịch bàn bên cạnh, ngày mai là dùng bút đỏ vòng lên.
Ánh mắt Cảnh Diễn chuyển qua, chỉ vào vòng đỏ kia, nhẹ giọng hỏi con: "Ngày mai, là ngày gì?"
Cảnh Diễn nhìn lại trước gương, sau khi mình mặc vào bộ đồ ở nhà ngây thơ đến không thể ngây thơ hơn kia, dáng vẻ nhìn như thế nào cũng thấy buồn cười, khiến cho anh mỗi một giây đều có xúc động muốn cởi nó. Tiểu Nghiêu trái lại tự đắc vui mừng, còn vuốt cằm vòng hai vòng quanh người cha, ra vẻ lão thành gật đầu nói: "Ừm, ừm, rất không tồi đó, hai chúng ta đi cùng nhau nhất định rất khốc."
Khốc? Là ngốc thì có? Cảnh Diễn có chút buồn cười, cúi đầu hỏi thằng bé: “Mẹ con đâu?"
Tiểu Nghiêu kéo hình vẽ trước ngực mình ra, nhỏ giọng nói: "Con đã điều tra rồi, mẹ đang làm bữa sáng đó, chúng ta bây giờ đi xuống khẳng định có thể cho mẹ một điều bất ngờ thú vị!"
Hy vọng như thế đi, Cảnh Diễn ở trong lòng tự nói với mình như vậy.
Tô Hiểu Mộc làm xong bữa sáng, đang muốn lên lầu gọi con, không nghĩ tới gặp chính diện hai cha con, hơn nữa một lớn một nhỏ lại còn mặc bộ đồ ở nhà cô mua ngày đó, mang mũ thiết kế kẻ sọc, còn có hình vẽ phim hoạt hình, những yếu tố này đặt ở trên người Tiểu Nghiêu không có gì, nhưng là Cảnh Diễn... tim cô đập mạnh và loạn nhịp nhìn anh, anh là người yêu cầu cao như vậy, ăn, mặc ở, đi lại mọi thứ đều kỹ càng, ngay cả chi tiết cũng phải hoàn mỹ, mặc quần áo này thật sự là rất kỳ quái, lúc trước cô bảo anh mặc cho cô nhìn một cái cũng không chịu, hôm nay là làm sao vậy?
Tô Hiểu Mộc theo bản năng muốn cười, nhưng là cô rất nhanh đã nhịn xuống, chỉ tiến lên hai bước vỗ vỗ bả vai con trai nói: "Nhanh ăn sáng đi, mẹ đưa con đến trường xong còn phải đi đến nhà xuất bản đó."
Thấy tầm mắt của cô từ trên người mình dời đi, cằm dưới của Cảnh Diễn lập tức kéo căng, nụ cười trên khóe miệng cũng dần dần nhạt đi, cái loại mong đợi dâng lên từ tối hôm qua đã bắt đầu này cũng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Nghe thấy Tiểu Nghiêu kéo tay Hiểu Mộc nói: "À, cha nói sẽ đưa con đi học đó, mẹ ơi, đợi lát nữa mẹ cũng thay quần áo trên người mẹ đi, ba người chúng ta cùng ra ngoài!"
Tô Hiểu Mộc đáp rất nhanh: "Đừng náo loạn, mẹ đang vội đi ra ngoài, thay quần áo rất phiền toái đó, hơn nữa mẹ phải đi bàn việc đứng đắn, mặc nó không thích hợp, trở về nói sau."
"Nhưng là hôm nay không phải là ngày kỷ niệm sao? Con đã cùng cha bàn xong tan học cùng mẹ đi ra ngoài ăn cơm..."
Sao anh biết chuyện ngày kỷ niệm? Tô Hiểu Mộc nghĩ lại một chút, hơn phân nửa là Tiểu Nghiêu nói cho anh đi, anh hẳn là không nhớ ra được, không có gặp nhau ngày đó, thì cũng không có nhiều “sau này” như vậy.
Hơn nữa nhìn tình hình bọn họ còn định ba người cùng nhau mặc bộ quần áo gia đình này đi ra ngoài ăn cơm? Đây đúng từng là nguyện vọng rất ngây thơ của cô, nhưng bây giờ đã không còn cần thiết rồi.
Cảnh Diễn ngồi đối diện cô và con trai, tựa hồ đang chờ câu trả lời của cô.
Tô Hiểu Mộc không nhìn vẻ mặt của anh, kiên nhẫn nói với Tiểu Nghiêu: "Không có biện pháp nha, mẹ đã sớm hẹn trước cùng chú chủ biên nhà xuất bản rồi, lần sau đi được không? Cha con đã đưa con đến trường, vậy mẹ đi trước đây."
Không khí lập tức vô cùng yên tĩnh, Cảnh Diễn từ đầu đến cuối cũng không nói một lời nào.
Cô uống một ngụm sữa cuối cùng, dùng khăn giấy lau miệng, cố gắng hết sức không nhanh không chậm rời đi, vào khoảng khắc khi cô đóng lại cánh cửa kia, cô dường như nghe thấy con dùng thanh âm thấp thỏm hỏi: "Cha, cha và mẹ có phải ... có phải cãi nhau hay không?"
Tô Hiểu Mộc dựa vào cánh cửa, hai tay nắm chặt nắm đấm kiềm nén bản thân, mới không để cho nước mắt rơi xuống.
Cô không phải không có nhìn thấy anh đang dùng cách của mình cố gắng tới gần cô, đáng tiếc, đã quá muộn thật rồi.
Cảnh thị.
Vương Hạo đứng ở trước bàn làm việc, cẩn thận nhìn sắc mặt Cảnh Diễn mở miệng: "Ông chủ, đây là phương án cuộc họp buổi sáng quyết định, xin ngài hãy xem qua một chút, mặt khác, bên ngài Smith đã xác định hành trình, sẽ mở cuộc họp trao đổi vào một tuần sau ở Los Angeles."
Qua thật lâu, Cảnh Diễn mới đơn giản nói: "Cậu để trên bàn đi, tôi biết rồi." Chợt, anh nhướng mà