Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Tác giả: Dư Tiểu Thuần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.

ao . Chắc chắn ông chủ cũng sẽ rất thích.”
Nghe câu nói của ám vệ , hai bên gò má cô hơi ửng hồng . Từ Tử Hàn híp mắt nói “Vậy lấy cả hai “ Sau đó , đưa tay lấy thêm vài cái nữa. Nhân viên phục vụ nghe người con gái mặc áo đen kia gọi cô là “phu nhân” , trong lòng có chút bất ngờ , cô chỉ mới mười mấy tuổi mà đã có chồng rồi sao ??? Thật là lạ…
“Tôi muốn mua ghim cài cavat , ở đây có loại nào làm bạch kim không vậy ?” – Từ Tử hành lên tiếng , đánh thức tâm của nhân viên phục vụ đang mơ màng kia. Cô ấy vội trả lời “Thưa có ạ , mời đi theo tôi.”
“Đây là những ghim cài cavat bằng bạch kim , rất tốt , và được thiết kế rất tinh tế.”
Từ Tử Hàn xem qua một lượt , đưa tay cầm cái ghim cài bạch kim lên xem . Đó là chiếc ghim dài , thiết kế theo hình chữ nhật dài , ở giữa gắn một khối hình vuông , bên trong là viên đá phỉ thúy xanh quý hiếm , phần đuôi có gắn một sợi dây móc , nhìn cheí6c ghim cài bạch kim chắc hẳn giá tiền cũng không ít . Cô rất ưng ý với chiếc ghim cài nay .”Gói lại tất cả dùm tôi.”
“Tất cả sao ạ ?” – Nhân viên phục vụ trố mắt hỏi.
“Phải.” – Từ Tử Hàn khẽ mỉm cười . người nhân viên kai liền ôm đống đồ , hí hửng tới quầy thanh toán . Cô rút tấm thẻ Visa bạch kim từ trong ví ra đưa cho nhân viên ở quầy thanh toán . Quẹt một cái , rồi trả lại cho cô . Những chiếc áo sơ mi được gói lại cẩn thận để riêng với cà vạt và cái ghim cài áo kia.
“Của quý khách đây ạ.” – Nhân viên phục vụ đưa cho cô những cái túi rồi vui vẻ nói . Từ Tử Hàn cầm lấy rồi đi về .
Ánh hoàng hôn vừa buông xuống , Từ Tử HÀn cũng vừa mới về đến nhà , Dược Thiếu Phàm đã đứng trước cửa chờ cô . Thấy bóng dáng của anh , Từ Tử Hàn như một tinh linh nhỏ nhanh chóng chạy ào tới , Dược Thiếu Phàm cũng giang tay ôm trọn lấy cô vào lòng , anh vùi đầu vào vai cô , tận hưởng hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc đen láy bồng bền . “Thiếu Phàm , chào anh.” – Từ Tử hàn rúc đầu trong lồng ngực rắn chắc của anh , hạnh ph1uc nói .
“Chào em ! Bảo bối.” – Dược Thiếu Phàm mỉm cười , hôn nhẹ lên cái trán trắng nõn của cô .
“Nè , nè , em có mua rất nhiều quà cho anh. Chị Tâm Tâm , mau lại đây.”
“Chủ tử.” – Triệu Dĩnh tâm cung kính cúi đầu chào , đưa cho cô mấy cái túi to .
“Được rồi , mau vào nhà.” Anh ôm ngang eo cô đi vào nhà.
. Từ Tử Hàn đưa cho anh xem những chiếc áo sơ mi và cà vạt do cô lựa . Đôi mắt to tròn híp lại "Anh xem có thích không ? Lúc chiều em gọi nhưng anh không bắt máy , không biết anh thích màu gì nên em chọn theo cảm tính."
Dược Thiếu Phàm cầm trên tay những chiếc áo sơ mi và cà vạt lên xem , khóe miệng giương lên tạo thành một đường cong hoàn hảo , Từ Tử Hàn lặng yên ngắm nhìn khuôn mặt hài lòng của anh . Cô đưa tay lấy chiếc họp bằng nhung đen ra đưa cho anh "Thiếu Phàm...anh xem có thích không ?"
Anh mở chiếc hộp ra , là chiếc ghim cài áo bạch kim , rất đẹp và được thiết kế rất tinh tế. Anh nở nụ cười hài lòng với những món quà của cô , thanh âm trầm ấm phát ra "Cảm ơn em" Rồi đặt môi mình lên môi cô , thật sâu , thật lâu và ngọt ngào. Nhất định ngày mai , anh sẽ mặc một trong những chiếc áo này đi làm.....
--------
* Nước Anh .
"Đã chuẩn bị xong hết chưa." - Một thanh âm buồn rười rượi vang lên .
"Đã chuẩn bị xong rồi ạ , sáng ngày mai có thể lên đường." Người đàn ông trung niên mặc áo vest cung kính nói.
"Được rồi , lui xuống đi." Từ Chính phất tay ra lệnh . Anh cầm khung hình đặt trên bàn , ánh mắt dịu dàng hẳn đo , ngón tay chạm vào khuôn mặt người con gái trong hình , lẩm bẩm"Anh sắp về với em rồi."
-------------
. Quản gia chuẩn bị bữa tối cho Dược Thiếu Phàm và Từ Tử Hàn xong liền đi lên tầng một gõ cửa , thì Từ Tử Hàn từ trong phòng ngủ bước ra "Bác quản gia , cứ để cháu gọi anh ấy." Quản gia nghe vậy , cúi đầu chào đi xuống dưới. Từ Tử Hàn mở cửa phòng làm việc của anh ra , chỉ thấy căn phòng trống rỗng , tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm phát ra . Anh đang tắm ? Phòng ngủ cũng có toilet mà , tại sao anh phải qua đây tắm chứ ? Từ Tử Hàn trong lòng vô cùng thắc mắc , cô ngồi chờ trên sofa đối diện với bàn làm việc . Thật không ngờ phòng làm việc của anh lại gọn gàng , không một vết bụi . Anh như vậy , không ngờ thật ngăn nắp , gọn gàng. Cô đưa tay cầm quyển sách trên bàn lên đọc , chợt tiếng mở cửa vang lên , cánh,cửa phòng tắm mở ra , một thân hình cao to , rắn chắc xuất hiện . Từ Tử Hàn quay đầu lại , thì bất ngờ nín thở một giây . Trời ạ , bộ dạng anh lúc mới tắm xong thật quyến rũ . Mái tóc màu hạt dẻ thường ngày chải chuốt gọn gàng nay lại phủ xuống , vài giọt nước tinh nghịch rơi xuống , chảy dài trên khuôn mặt tuấn tú của anh. Lồng ngực rắn chắc , từng nấc , từng nấc da thịt đều hiện lên trước mặt cô. Dược Thiếu Phàm...anh...không mặc áo !??? Hai cánh tay to khỏe . Cơ bắp cuồn cuộn , trên thân thể đượm màu lúa mạch kia còn đọng lại vài giọt nước mát. Từ Tử Hàn thở gấp một cái khi nhìn thấy phần hông của anh. Chiếc quần Jean đen xệ xuống , nhìn anh thật rất quyến rũ. Dược Thiếu Phàm thấy cô nhìn anh chằm chằm lại mở miệng trêu ghẹo "Coi chừng nước miếng."