Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/948 lượt.
n họ thôi miên anh ! (Hic, con cừu lọt vào bẫy sói chăng ? Mà ai là sói ai là cừu thía ? :D)
Nhìn Phó Lập Đường không biết đang nghĩ gì tới mức xuất thần, Liên Dật Linh liền ghé vào tai anh nói khẽ. « Chờ lát chụp xong, tối nay anh đi cùng tôi về nhà cha mẹ tôi ăn cơm nhé. »
« Hả ? » Cô ấy vừa nói gì cơ ? Anh lập tức giật mình tỉnh khỏi giấc mộng ban ngày, phát hiện thế giới hiện thực đang còn tồn tại.
« Con rể dĩ nhiên là phải ra mắt bố mẹ vợ rồi. Anh đừng lo, bố mẹ tôi đều là những người rất dễ chịu. » Cô vỗ vỗ vai anh, thoải mái an ủi.
Sau lưng Phó Lập Đường có một giọt mồ hôi lạnh từ từ chảy xuống. Kết hôn quả là không phải đơn giản như thế. Nhỡ hai vị lão nhân gia nhà họ Liên không chịu gả con gái cho anh thì sao bây giờ ? Đàn ông đến khi kết hôn đều phải trải qua cửa này, nhưng anh chưa từng nghĩ là sẽ nhanh như vậy a ! Anh còn chưa có chuẩn bị tinh thần gì hết mà !!!
***
Chú thích :
(1) Dương Minh Sơn, hay tên đầy đủ là Công viên quốc gia hoặc Rừng quốc gia Dương Minh Sơn, thuộc huyện Song Bài, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc, bên trong có rất nhiều loài cây được bảo hộ cấp I và II của Trung Quốc. Cảnh vật vô cùng đẹp đẽ, trên núi có mười vạn mẫu đất (1 mẫu = 3600m۶ trồng hoa đỗ quyên đỏ, được phong là Thiên hạ đệ nhất đỗ quyên hồng.
(2) Vịnh Bạch Sa : tên một vịnh có bãi biển rất đẹp hình như ở gần Hồng Kông, nhưng có nhiều vị trí khác nhau đều được gọi là vịnh Bạch Sa thì phải, LV không rõ lắm.
Vài lời
+ Nhờ có sự dắt mũi dịu dàng của Linh tỷ tỷ mà Đường ca đã ngoan ngoãn chui đầu vào rọ =))=))
+ Phần sau: gặp cha mẹ vợ và đám cưới, hí hí…
+ Xì poi nà:Bất giác anh ngẩn người choáng váng nhìn cô, nụ cười của cô quả thật vô cùng đẹp, vô cùng sáng lạng, khiến tim anh cũng rộn rã nảy lên, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mãnh liệt.
“Xin lỗi, cho tôi thử lại lần nữa được không?”
“Hả?”
Cô còn đang sững sờ, anh đã hôn lên đôi môi màu hoa đào của cô, hai tay quấn chặt quanh vòng eo thon. Lần này không có thợ chụp ảnh ra lệnh, không có người tạo hình hướng dẫn, là anh tự lòng muốn thế. Nghe nói con gái muốn dẫn đối tượng kết hôn về nhà, lại không phải vị chồng chưa cưới ban đầu, vợ chồng nhà họ Liên thiếu chút nữa thì lên cơn đau tim cấp tính, mà kể cả họ không bao giờ bị bệnh tim cũng sẽ sớm lên cơn đau tim cho mà xem !
Liên Chấn Chương và Tiêu Nhã Tâm sinh được ba cô con gái, cô cả và cô hai đều đã sớm lấy chồng sinh con, chỉ còn có cô út Liên Dật Linh vẫn còn độc thân. Từ nhỏ cô đã rất có cá tính riêng, tự lập tự chủ trên mọi phương diện, khiến hai người làm cha mẹ cũng vô cùng an lòng. Nào ngờ lại có sự việc đột biến thế này, khiến cả hai vô cùng choáng váng.
Bảy giờ tối hôm đó, Liên Dật Linh mở cánh cổng lớn nhà mình, hô một câu chào người nhà. « Cha, mẹ, chúng con đã về ! »
« Ừm. » Liên Chấn Chương và Tiêu Nhã Tâm ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, cố ý hắng giọng một tiếng, làm ra vẻ vô cùng nghiêm trang nhưng lại không có việc gì quan trọng, có điều hai mắt đều mở to hết cỡ để nhìn xem rốt cuộc là một người đàn ông như thế nào mới có thể khiến con gái mình quyết định đột ngột như thế.
Vừa vào cửa, Phó Lập Đường lập tức cúi gập thân mình đủ một góc vuông, thiếu điều muốn quỳ xuống dập đầu ra mắt. « Bác trai, bác gái, cháu chào hai bác. Thật có lỗi, hôm nay vội vã bất ngờ tới chơi nên cháu không chuẩn bị được quà ra mắt gì đặc biệt, mong hai bác thứ lỗi. » (Con rể ngoan dã man !)
Chụp ảnh từ sáng tới tối rất mất thời gian, để không tới muộn, anh chỉ có thể mua tạp vài túi hoa quả trên đường mang tới. Chỉ có vài quả lê vài quả táo đã đòi cưới con gái người ta về nhà, chả có thành ý chút nào, khiến anh còn thấy xấu hổ nữa là.
« À… chào cậu, không cần khách sáo thế. » Liên Chấn Chương không ngờ là anh chàng này lại lễ phép ngoan ngoãn thế, vừa có vẻ hào hoa phong nhã, vừa không mất sự trang trọng có lễ, so với Lô Chí Phàm còn có khí chất đàn ông hơn mấy phần. Xem ra mắt nhìn người của con gái mình cũng không tệ.
Trên bàn cơm, bốn người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Vợ chồng nhà họ Liên dĩ nhiên là hỏi han cặn kẽ cậu con rể tương lai, nào là gia cảnh, công việc, bằng cấp, sở thích. Cuối cùng họ đưa ra kết luận là vô cùng toàn vẹn vô cùng hoàn mỹ, quả thật khó mà tưởng tượng nổi một người đàn ông hàng xịn chất lượng cao như thế còn chưa có gia đình. Không lẽ cậu ta có bệnh kín không tiện nói với ai ? Chưa kể thời gian quen biết cũng là một vấn đề nha, rốt cục hai đứa nó quen nhau bao lâu rồi ?
« Hai con quen nhau từ lúc nào ? Thật sự đã muốn đi đến hôn nhân sao ? » Tiêu Nhã Tâm hỏi thẳng vào trọng tâm.
« Thật ra chúng con quen nhau đã lâu. Từ lúc con vừa vào hãng hàng không Kình Vũ làm việc, anh ấy đã là khách hàng quen trên máy bay, sau đó chúng con trở thành bạn thân, gần đây mới quyết định tiến xa hơn. » Liên Dật Linh khẽ nắm lấy tay anh dưới gầm bàn, ý bảo anh nên phối hợp lời nói dối có ý tốt của cô.
Tay cô vô cùng bé bỏng, vô cùng mềm mại, khiến anh trong thoáng chốc quên phắt mình định nói gì, chỉ có thể gật đầu hùa theo. « Vâng vâng, chí