XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.

ng vô cùng nhẹ nhàng thư thả, thật sự có cảm giác của một đôi vợ chồng lâu năm. Hay chờ ba mươi năm nữa họ lại đi một lần nữa nhỉ.
Thấy Dật Linh đã ăn được một nửa, đoán chừng hai mẹ con đã lưng lửng dạ không còn đói nữa, anh mới mở va li, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu tím. “Hôm nay là sinh nhật em, anh có chuẩn bị một chút quà nho nhỏ.”
“Sinh nhật em?” Trời đất, cô đã hoàn toàn quên bẵng hôm nay là sinh nhật mình. Ngày mười bảy tháng hai, sinh nhật cô chính vào cung Bảo Bình, vào thời điểm rét nhất trong năm, về cơ bản tính tình có vẻ khách quan, bình ổn. Có điều từ khi gặp Lập Đường, cá tính của cô dường như có sự thay đổi kỳ diệu, mỗi một cảm xúc đều dường như bị phóng đại lên mấy chục lần, chẳng còn gì là bình ổn cả.
“Anh có đọc thấy trong tờ hôn thú với sổ hộ khẩu của chúng ta, hẳn là hôm nay không nhầm chứ?”
“Ừhm, đúng là hôm nay.” Hoá ra anh cũng có lòng để ý những chuyện này, cũng không thèm hỏi cô mà tự mình tìm hiểu. Trong phút chốc cô bỗng nghĩ, cung Bảo Bình của cô với cung Thiên Bình của anh, dưới góc độ chiêm tinh học mà nói vốn là một đôi trời sinh, không biết có phải là thật không nhỉ ?
Cô mở ra chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu tím, bên trong là một đôi nhẫn bằng bạc, mỗi chiếc đều khảm một viên kim cương nhỏ, kiểu dáng đơn giản mà tinh tế. Giờ phút này Lập Đường có chút căng thẳng, không biết cô vợ của anh có đồng ý với mắt thẩm mỹ chọn lựa của anh không. Anh đã chọn thật lâu mới quyết định mua chúng, nhưng giờ quả thật không còn chút tự tin nào. « Anh nghe thư ký Liêu nói, khi kết hôn cần có nhẫn cưới, khi yêu nhau cũng cần có nhẫn đính ước, thế nên anh mua đôi nhẫn này. Em thấy sao ? Có thích không ? »
Dật Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén những giọt nước mắt đang chực trào ra phá hỏng bầu không khí tốt đẹp này. Nhưng giờ tầm nhìn của cô càng lúc càng mờ đi, cô khó mà nhìn rõ mọi vật qua làn nước mắt được, như thể nhìn mọi thứ qua một tầng sương khói mỏng vậy.
« Xem ra anh có không ít chuyên gia tư vấn nhỉ. » Nói xong, cô chìa tay về phía anh. « Anh muốn đeo giúp em không ? »
Anh ngẩn ngơ một lúc mới có thể giật mình tỉnh lại. « Muốn, dĩ nhiên là muốn ! »
Đeo nhẫn đính ước này, chính là sự tượng trưng cho việc hai trái tim cùng chung một nhịp. Đúng vậy, hai trái tim của họ đang chìm trong yêu đương. Sau này chỉ cần nhìn thấy chiếc nhẫn, cô sẽ nhớ tới ngày hôm nay, dù cho họ sẽ lại cãi nhau, sẽ làm mặt lạnh, sẽ cáu gắt, nhưng cô sẽ vẫn nhớ rõ cảm giác họ đã và đang yêu nhau như thế nào.
Ngày thứ năm cũng đã tới, họ cũng đã tới lúc quay về. Trên chuyến bay quay lại, Lập Đường đã tiến bộ hơn rất nhiều. Có lẽ là vì lần này là quay lại Đài Loan, nên tinh thần ‘chiến đấu’ của anh đã được tăng lên không ít. Dật Linh cũng không cần dùng biện pháp ‘hôn nồng nhiệt’ với anh nữa, mà chỉ cần mỉm cười nhìn anh, khiến anh yên tâm.
Tới sân bay quốc tế Đào Viên, cô lái xe đưa anh về nhà. Lần trước khi đi cũng vậy, hành trình đi tới sân bay đều là do cô lái xe, để tránh việc anh xảy ra chuyện gì đó bất ngờ.
« May mà dọc đường mọi chuyện đều bình an. » Cảm giác hoàn thành nhiệm vụ thật là tốt. Rốt cục có thể coi cô đã hết trách nhiệm làm giáo viên cho anh.
Anh nhìn sang phía vợ mình đang điều khiển xe, dáng vẻ vợ anh khi cầm lái thật vô cùng tự nhiên và thoải mái. « Lần sau chúng ta đi du lịch vòng quanh thế giới nhé. »
« Anh muốn giảm thọ sớm à ? » Cô nhịn không được quay sang trừng mắt nhìn anh. Lần này du lịch đã khổ sở thế, anh ta còn chưa chịu đủ hay sao ? Nếu tới những nước chênh lệch tận bảy, tám múi giờ, chờ anh ta làm quen được với sự thay đổi giờ giấc thì chắc cũng tới lúc hành trình kết thúc đi về nhà rồi. Huống chi, biết đâu người bị giảm thọ là cô ấy chứ, cứ nhìn dáng vẻ khổ sở khó chịu của anh, không biết là cô đã có mấy vạn mấy triệu tế bào chết theo anh vì lo lắng rồi.
« Có em đi cùng, anh sẽ không sao hết ! » Anh vỗ ngực hùng hổ, vô cùng khí phách hào hùng tưởng tượng tới ngày mình chinh phục thế giới.
« Đồ ngốc ! » Đừng có liên tục khiến cô cảm động như vậy chứ. Có điều anh nghe thấy cô mắng, lại chỉ cười ngây ngô. Từ sau khi xác nhận quan hệ hai người giờ đang là ‘trong giai đoạn yêu đương’, anh vẫn không đổi sang vẻ mặt khác được.
Xe về tới trước cửa nhà, Lập Đường tháo dây an toàn, quay sang nhìn cô vẻ trông đợi. « Em có muốn về nhà không ? »
Ý anh dĩ nhiên là nhà của họ, cô vừa nghe đã hiểu. Đã tới trước cửa mà lại không vào, quả là có chút không phải, nhưng cô vẫn cắn môi. « Chúng ta… cứ hẹn hò yêu đương trước đã, có được không ? »
Câu trả lời khiến anh không khỏi thất vọng. Bất kể lý do của cô là gì, chừng nào cô còn chưa nguyện ý tiếp tục chung sống với anh, anh vẫn phải học cách tôn trọng ý kiến của cô, dù trong lòng thật sự không muốn xa rời, nhưng anh không thể ép buộc. Anh sẽ chờ tới khi cánh cửa trái tim cô vì anh mà lại mở ra một lần nữa, từ giờ tới lúc đó, anh sẽ tiếp tục kiếm tìm chiếc chìa khoá để mở cửa.
Anh vươn tay ôm cô vào lòng, khẽ thủ thỉ vào tai cô. « Anh sẽ chờ, chờ tới khi em đồng ý về nhà, chờ tới khi em