Tác giả: Thất Quý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 134881
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/881 lượt.
n cùng Hổ Lục uống rượu,nàng nào có lòng thanh thản kia, toàn bộ thời gian cũng không đủ chăm sóc hắn .
“Ta đây không phải đã xong rồi sao không có việc gì nàng có thể đi rồi.” Nói là bôi xong rồi, kỳ thật là đem rãi thuốc xong rồi,trên sàn nhà nâu một tầng bột phấn làm người đau lòng, đây chính là thuốc tốt cha nàng đoạt được trong tay người Miêu, nhiều năm như vậy cũng không dám dùng.
Nhìn hắn đem dây băng quấn tùm lum trên người mình, như vậy làm người ta vừa tức giận vừa buồn cười,nhưng chung quy là tức nhiều hơn một chút, dù sao vết thương hắn đã dần khép lại, nàng cắn răng một cái,đi thì đi!
Không để cho chính mình có thời gian do dự, Thẩm Lạc Hà xoay người đóng sầm cánh cửa.
Hắn làm cho nàng…… Làm cho nàng trở nên càng ngày càng sợ hãi đối mặt hắn, giống như bản thân thật sự làm sai cái gì.
……….
Chờ nàng về đến nhà,Cưu Minh Dạ đã ngồi trong phòng mở rộng cửa,rất khó lý giải trước đó hắn không muốn thấy nàng ,vì thế nàng kiên trì rảo bước tiến vào phòng hắn.
Hắn đang ngồi ở trước bàn trừng mắt nhìn nàng.
“Là ngươi bảo ta đi !” Nàng lớn tiếng doạ người.
Lời còn chưa dứt mặt Cưu Minh Dạ đều thành màu cà,so với hắn bình thường càng khó coi hơn.
Nàng thật thực sự để ý sao! Đúng vậy là hắn nói nàng đi chơi với mấy người đó không cần quan tâm đến hắn,nàng lại thật sự đi ?Khi hắn bị thương nàng rất quan tâm hắn, chỉ chớp mắt không đến vài ngày, nàng có thể thật sự nghĩ hắn không sao, đi vui vẻ uống rượu đùa giỡn ?
Có phải xác nhận hắn không chết được,yên tâm không cần chịu trách nhiệm,còn múa đao? Nàng thật ra rất biết hưởng thụ,còn vui vẻ cùng Thương Thủy Dao nhảy múa?
Mười phần sai! Vừa thấy cơm chiều không phải nàng đưa tới,hắn ra cửa đợi nàng,hắn một đường đi theo nàng đến quảng trường,nàng nhất định một lòng nghĩ rốt cục có cơ hội cùng mọi người vui chơi, cũng không chú ý mình đang bị theo dõi!
Bất quá,ai lại biết nàng là vì mọi người,nàng vừa ngồi xuống,tên tiểu tử Thương Thủy Dao liền dán tới, hai người vừa nói vừa cười, còn ẩn tình đưa tình không biết đang nói chuyện gì, nàng hy vọng hắn nhanh rời đi nơi này vậy sao? Vừa thấy mặt liền nói cho Thương Thủy Dao biết hắn khỏi hẳn, có thể cút đi !
Ngại phải chiếu cố “Ân nhân” này sao, bọn họ hai người đã lâu không gặp mặt!
Cưu Minh Dạ thấy dáng vẻ Thẩm Lạc Hà như hợp tình hợp lý, càng xem càng nhận định hắn bất quá là một tên hề, vừa nghĩ đến trước đó hắn là một gánh nặng không thể không hầu hạ, dạ dày có chút chua xót.
“Nàng nói những thứ kia là thật sao?”
Nàng đương nhiên nghe không hiểu hắn đang nói cái gì, ai ngờ hắn ngậm miệng không nói,bình tĩnh trừng mắt nhìn nàng nửa ngày mới nói một câu không có ý nghĩa kia..
Cưu Minh Dạ đứng lên,vừa nói vừa tới gần nàng:“Ta vốn nghĩ đến nàng nói với người khác những lời kia chỉ là vì bọn họ không hề nhắc tới hôn sự của nàng và Cưu Bạch Tú,cho tới bây giờ không để ý qua, nhưng hiện tại ta không thể không một lần nữa hỏi nàng những lời kia là giả sao .”
“Những thứ kia chỉ là ly do thêu dệt thôi!”
“Thật không? Vậy tại sao thái độ của nàng trước sau khác xa như vậy, ta không cho nàng là loại người qua cầu rút ván, trong lòng nàng vẫn quan tâm ta, ít nhất là có ta, nhưng từ sau khi Thương Thủy Dao đến, lòng của nàng liền không ở chổ ta,hắn là đại anh hùng,cứu các ngươi cứu mọi người, còn có thể với cùng nàng nói cười, nam nhân như vậy làm sao không làm người động tình?” Hắn càng nói trong lòng càng chua.
“Ngươi nói ta quan tâm Thương Thủy Dao?” Thẩm Lạc Hà không hiểu nhìn hắn, nói nửa ngày thì ra khó chịu chuyện này, nàng đương nhiên sẽ đối tốt với Thương Thủy Dao, như theo lời hắn nói bởi vì hắn là đại anh hung mọi người nơi này.
Nhưng hắn là đại anh hùng của mọi người, cũng không phải một mình nàng!
“Như thế nào,ngày mai ta đi là được, không bao giờ … đến nơi quỷ quái này,nhưng ta vẫn khuyên nàng một câu,Thương Thủy Dao hắn không phải loại người nhìn giống dễ dàng tiếp cận,nàng cho là hắn đối với nàng tốt, có lẽ là hắn đố với tất cả mọi người đều tốt.”
“Vậy còn ngươi?” Nàng rốt cục nhịn không được hỏi lại:“Ngươi đối với cũng rất tốt, chẳng lẽ ngươi đối với tất cả mọi người đều như vậy?”
Cưu Minh Dạ sửng sốt,ngoài ý muốn nhìn nhìn thấy trong mắt nàng chợt lóe tinh quang, giống như hắn lần đầu tiên nhìn thấy nàng, khi đó nàng cưỡi mặc một bộ y phục đỏ thẳm, hai mắt có ánh sáng, phong thái yểu điệu.
Lời nói của nàng hắn nghe qua quả thực như một loại chỉ trích, giống như hắn ở trong mắt nàng chính là một hoa hoa công tử! Cưu Minh Dạ cố gắng thoát khỏi cảm giác hít thở không thông,một hơi thiếu chút nữa không thể đi lên,“Ta đối tất cả mọi người đều như vậy? A,nàng gặp qua ta ngủ cùng nữ nhân nào sao? Gặp qua ta hỏi han ân cần với các nữ nhân khác sao? Gặp qua ta đối mặt với nữ nhân khác mặt dày mày dạn như vậy sao?”
“Không có.” Thật sự không có,cẩn thận ngẫm lại, nữ nhân bên người hắn dường như chỉ có…… Nàng?
“Ta đây đối với ngươi cũng không giống, đối với những người k