Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

ây giờ dù cô có ngốc cũng nhìn ra được hai mẹ con họ không bình thường. Có điều cô không ngăn được Từ Nghi, cũng không biết nên nói gì với mẹ chồng mình nữa.
Trong lòng Tống Khả Như rất giận, nhưng vì bản thân là một giáo sư nên bà đã đè nén cơn giận lại, không nói thêm lời nào nữa, quay người bỏ đi.
Đứng sững ra nhìn cánh cửa một phút, Chử Điềm không nhịn được trở về phòng bếp, đi đến trước mặt Từ Nghi: "Anh làm cái gì thế? Sao lại đối xử với mẹ như vậy?"
Từ Nghi đang rửa rau, tiếng nước chảy ào ào vang dội, không hề ngẩng đầu lên. Chử Điềm đi đến, tắt vòi nước: "Em đang hỏi anh đó."
Từ Nghi nhìn cô một cái: "Anh đối với mẹ thế nào?"
Thật xem cô là kẻ ngốc à? Chử Điềm bĩu môi: "Việc gì cũng đối nghịch với mẹ, rõ ràng là tỏ vẻ đuổi mẹ đi."
Từ Nghi không nói gì, vặn vòi nước tiếp tục rửa rau.
Quen nhau đã lâu, Chử Điềm cũng hiểu được tính tình của anh. Bình thường lúc không vui anh sẽ không nổi giận, nhưng đừng mong nghe anh nói một câu. Chử Điềm khiến mình trấn tĩnh lại:
"Hôm nay lúc em đi chợ nhận được điện thoại của mẹ, nói đang ở gần nhà muốn gặp mặt em. Nên em liền đi gặp, anh có gì không vui à?"
"Không có."
"Vậy anh gặp phải chuyện gì à?"
"Không có."
Cô yên tâm, suy nghĩ một chút lại không dám chắc hỏi tiếp:
"Vậy anh không muốn để em gặp mẹ hả?" - Thấy anh lại không lên tiếng, Chử Điềm hơi nôn nóng chọc chọc cánh tay anh - "Nói đi, rốt cuộc hai người xảy ra chuyện gì?"
"Đã nói không có gì rồi mà."






Giọng Từ Nghi vẫn ôn hòa như cũ, nhưng nếu nghe kỹ sẽ thấy nặng hơn bình thường một chút. Có thể thấy được anh đã hơi mất kiên nhẫn. Chử Điềm đứng tại chỗ, không nói thêm gì nữa. Từ Nghi đi lướt qua cô, lấy nguyên liệu nấu ăn, thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, mới ý thức được vừa rồi thái độ của mình không đúng. Anh suy nghĩ một chút, thử giải thích với cô:
"Điềm Điềm, tuy mẹ là mẹ anh, nhưng em không cần cố ý lấy lòng mẹ. Dù mẹ làm gì cũng sẽ không có bất cứ ảnh hưởng nào đến anh."
Chử Điềm ngẩng phắt đầu lên, hơi không dám tin hỏi ngược lại:
"Anh cảm thấy mới vừa rồi là em lấy lòng mẹ?"
"Anh không có ý này..."
Lúc đó trong lòng cô có chút vui mừng, cảm thấy như mình đã làm được một chuyện vĩ đại. Nhưng lại sợ mẹ chồng hỏi sâu hơn, cô không ứng phó được liền nhân cơ hội mời bà về nhà.
Cô tự cảm thấy mình đã làm tốt, không ngờ Từ Nghi lại xem hành động của cô là đi lấy lòng người khác. Anh ngốc thật hay là giả ngốc đây? Dù thái độ cô có ân cần với bà ấy một chút cũng bởi vì bà là mẹ ruột của anh. Nếu không, nói khó nghe một chút, bọn họ ra sao cũng chẳng liên quan gì đến cô. Sao anh không hiểu là cô đang lấy lòng ai chứ?
Càng nghĩ càng tức, Chử Điềm đi vào phòng vệ sinh, hứng đầy nước trong bồn rửa mặt. Hai tay vốc nước lên hất vào mặt để hạ cơn nóng đang tỏa ra trong người. Tiếng nước chảy rào rào nghe rất hả giận, Chử Điềm ra sức rửa mặt, lại nín thở ngâm mặt trong chốc lát mới ngẩng đầu lên thở dài một hơi.
Nước đã làm mờ tầm nhìn nhưng Chử Điềm vẫn thấy được Từ Nghi đứng ở cửa phòng vệ sinh. Anh đã nghe điện thoại xong, không biết đứng ở đó đã bao lâu rồi.
Chử Điềm không để ý đến anh, lấy khăn lau mặt, quay người định đi ra.
"Anh có chuyện nói với em." - Từ Nghi đưa tay cản cô lại.
Chử Điềm hất ra: "Đừng giải thích, bây giờ em không muốn nghe."
Từ Nghi khẽ thở dài, nói với Chử Điềm: "Điềm Điềm, kỳ phép của anh cũng sắp hết rồi, chúng ta đừng cãi nhau có được không?"
"Ai cãi? Anh cãi hay là em cãi? Em cãi cái gì hả?" - Chử Điềm liếc xéo anh một cái, nói gay gắt làm anh nghẹn họng.
Lại quay lại vấn đề khi nãy rồi. Từ Nghi cảm thấy bây giờ không phải là thời cơ tốt để nói chuyện với cô, nói không được mấy câu lại cãi nhau. Đầu anh hơi đau, anh mệt mỏi nói với Chử Điềm:
"Được rồi, xem như anh chưa nói."
Chưa nói? Chưa nói thì chưa nói!
Nước làm ướt áo, Chử Điềm về phòng ngủ thay bộ đồ mặc ở nhà, sau đó nằm lên giường. Đã sắp bảy giờ, cô vẫn còn chưa ăn cơm. Cô không chịu được đói, vừa đói là dạ dày sẽ khó chịu. Hơn nữa hôm nay còn tập quân sự cả ngày, xương cốt toàn thân mệt mỏi như muốn rã rời. Vả lại còn bị mẹ chồng và Từ Nghi chọc giận, Chử Điềm cảm giác cả người mình đều ỉu xìu.
Cô giày xéo cái gối như trút cơn giận, sau đó cạn kiệt sức lực nằm trên giường thì lại thấy hơi hối hận.
Mới vừa rồi Từ Nghi nói như vậy rõ ràng là đã xuống nước với cô, cho cô một bậc thềm. Nhưng sao miệng cô lại vụng như thế, cứ bước thẳng xuống không phải là tốt rồi ư? Sao phải còn đâm thêm hai câu nữa? Anh ở hai ba ngày nữa là đi rồi, chẳng lẽ từ đây đến lúc đó còn chiến tranh lạnh hay sao?
Nghĩ như vậy, Chử Điềm cảm giác dạ dày mình càng đau khủng khiếp hơn, ngay cả mũi cũng cay cay.
Trong khoảng thời gian cô buồn bực trong phòng, bên ngoài vẫn có động tĩnh. Hình như Từ Nghi đang bận rộn làm việc gì đó, nhưng vẫn chưa thấy anh đi vào phòng ngủ. Chử Điềm đói bụng đến mức không chịu nổi nữa, đành phải bò khỏi giường. Cô thầm quyết định, nếu anh nói chuy