Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.

lên, uống từng ngụm nhỏ. Phùng Kiêu Kiêu nhìn sắc mặt cô từ trên xuống dưới:
“Nói thật đấy Điềm Điềm. Mình cảm thấy cậu nên đi bệnh viện khám thử xem, mấy ngày qua sắc mặt cậu trông không tốt tí nào.”
“Không sao, tự mình biết mình làm sao mà.” - Chử Điềm dửng dưng nói.
“Làm sao? Lẽ nào còn cãi nhau với chồng cậu, tâm trạng không tốt à?”
Chử Điềm cảm thấy Phùng Kiêu Kiêu có chút thần kỳ:
“Cậu nhìn ra hả?”
Phùng Kiêu Kiêu liếc mắt:
“Mình còn không hiểu cậu à?”
Chử Điềm cười khúc khích:
“Là cãi nhau, nhưng đã làm hòa rồi. Nói chính xác là anh ấy đơn phương cầu hòa với mình, mình còn chưa nghĩ có nên tha thứ cho anh ấy hay không, quan sát một thời gian rồi nói sau.”
Lời này nói ra cũng chỉ có cô tin, Phùng Kiêu Kiêu lười đả kích cô. Cô nàng gắp miếng thịt viên kho tàu cắn một miếng, ngon lành vô cùng, thúc giục Chử Điềm cũng mau chóng nếm thử.
Tận đáy lòng Chử Điềm không muốn ăn đồ dầu mỡ thế này, nhưng lại cảm thấy nên ăn một chút thịt để bồi bổ liền cắn một miếng nhỏ. Nhưng cắn một miếng này xong, còn chưa nuốt xuống bụng đã bắt đầu cuộn trào, cô vội vàng che miệng chạy về phía nhà vệ sinh.
Phùng Kiêu Kiêu bị cô làm hoảng sợ cũng vội vàng chạy theo. Nhìn thấy Chử Điềm khom người, nôn cả miếng thịt vừa ăn ra ngoài, toàn bộ đồ còn sót lại đều nôn hết ra, cả người trông vô cùng đáng thương. Phùng Kiêu Kiêu đi đến đỡ cô:
“Điềm Điềm, cậu không sao chứ?”
“Mình không sao…”
Lời còn chưa dứt lại nôn khan một trận.
“Mình đưa cậu đến bệnh viện nhé? Có phải ăn đồ ăn không hợp không?” - thấy Chử Điềm không nói lời nào, Phùng Kiêu Kiêu hơi sốt ruột. Bất thình lình, cô nàng nhớ ra điều gì đó liền vội hỏi Chử Điềm - “Điềm Điềm, tháng này cậu đã đến ngày chưa?”
Hả? Chử Điềm vừa được nhắc nhở như vậy liền quên luôn cả nôn.
“Hình như… chưa đến…”
Bấy giờ Phùng Kiêu Kiêu thật sự sốt ruột:
“Cậu nói cậu xem, mau đứng dậy, chúng ta đi bệnh viện.”
“Không đâu…” - đầu óc Chử Điềm đã rối loạn - “Không nhất định là mang thai mà. Chu kỳ của mình thỉnh thoảng không chính xác, cách một tháng không có cũng rất bình thường.”
Phùng Kiêu Kiêu đời nào nghe cô nói như vậy:
“Bất kể thế nào, đi bệnh viện khám luôn tốt hơn. Không có việc gì cũng có thể làm cho người ta yên tâm.”
“Ôi, Kiêu Kiêu, cậu đừng vội đã…” - Chử Điềm kéo Phùng Kiêu Kiêu - “Điện thoại di động của mình đang kêu.”
Là mẹ chồng cô gọi đến, Chử Điềm bình ổn lại hơi thở, nhấn nút trả lời.
“Điềm Điềm à…”
Chỉ vừa gọi tên cô, giọng Tống Khả Như liền nghẹn ngào. Nhất thời Chử Điềm bắt đầu khẩn trương:
“Mẹ, mẹ đừng khóc mà, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
Tống Khả Như thút thít một phút mới nói ra một câu hoàn chỉnh:
“Điềm Điềm, mẹ có chuyện muốn nói cho con biết, con phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.”
“Chuyện gì thế, mẹ nói nhanh đi ạ?”
“Từ Nghi, thằng nhóc Từ Nghi này…” – tâm trạng Tống Khả Như có chút suy sụp, Chử Điềm gấp đến độ tim cũng muốn nhảy ra khỏi cổ họng, bà mới nói xong một câu - “Thằng nhóc này muốn đi bộ đội đặc chủng.”
“Sao ạ?”
Chử Điềm cảm thấy tai mình vang lên hai tiếng ầm ầm, cô sững sờ nhìn mặt Phùng Kiêu Kiêu, không nghe thấy câu hỏi vội vã của cô ấy. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh nắng rực rỡ chiếu lên người cô, cô nhắm hai mắt lại theo phản xạ rồi hôn mê bất tỉnh.






Hành lang ngoài phòng cấp cứu bệnh viện.
Sau khi đưa Chử Điềm đến bệnh viện, Phùng Kiêu Kiêu đứng ngồi không yên chờ ở ngoài. Không lâu sau, Tống Khả Như và Từ Kiến Hằng cũng chạy đến. Nghe Phùng Kiêu Kiêu kể rõ ngọn nguồn, Từ Kiến Hằng không nhịn được trừng mắt nhìn vợ, bắt đầu trách bà:
“Đã nói bà đừng gọi điện thoại cho Chử Điềm, chuyện còn chưa đến đâu nói gì mà nói? Bây giờ thì tốt rồi, con dâu sợ đến mức cũng vào viện, lỡ như có chuyện gì xấu, bà có mà khóc.”
Giờ phút này Tống Khả Như chẳng nói nổi một câu, tâm trạng của bà quá phức tạp, phức tạp đến mức chỉ có thể diễn tả bằng nước mắt. Sau khi Từ Kiến Hằng nói cảm ơn Phùng Kiêu Kiêu, nhìn dáng vẻ vợ khóc thút thít có chút bất đắc dĩ nhắc nhở bà:
“Được rồi, đừng khóc nữa, mau gọi điện thoại cho Từ Nghi đi. Điềm Điềm đã như vậy rồi, tôi không tin nó không trở về, đến lúc đó bà bắt nó lại hỏi cho rõ không được sao?”
Nức nở kêu lên hai chữ này, lời còn lại Tống Khả Như không nói ra được nữa. Mắt Từ Kiến Hằng cũng đỏ, ông trấn an Tống Khả Như như đứa trẻ, tiếng nói nghẹn ngào:
“Được rồi, đừng khóc nữa. Điềm Điềm không sao, đứa bé cũng không sao…”
Phùng Kiêu Kiêu không hiểu vì sao hai vị trưởng bối này lại xúc động như thế, phản ứng còn lớn hơn gia đình bình thường một chút. Nhưng thấy cảnh tượng như vậy, cô rất cảm động. Tự đáy lòng hâm mộ Chử Điềm, lấy chồng thật tốt, có thể thai nghén một sinh mệnh vì người mình yêu thật tốt.
Một lát sau, Chử Điềm đã tỉnh lại, được đưa vào phòng bệnh bình thường. Tuy lúc trước có chút phỏng đoán mơ hồ, nhưng sau khi biết tin mình chính xác mang thai, cả người Chử Điềm trở nên choáng váng. Cô vuốt ve bụng mình, trông lớn hơn lú