The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.

càng lúc càng xa, có một nỗi phiền muộn không nói nên lời luẩn quẩn trong lòng. Khoảng cách giữa anh và ba mẹ đã quá lớn, không phải một chốc là có thể gạt bỏ. Tuy nhiên có câu ba nói rất đúng, còn nhiều thời gian mà.
Nháy mắt, cái gai nghẹn trong lòng bỗng nhiên được nhổ tận gốc. Tuy sẽ có chút đau đớn nhưng anh tin từ từ sẽ được chữa khỏi.






Ở bệnh viện hai ngày, Chử Điềm về nhà bắt đầu cuộc sống dưỡng thai. Lần này trở về, cô phát hiện tình thế có chút thay đổi. Như hôm xuất viện, dưới lời hứa của Từ Nghi, Tống Khả Như và Từ Kiến Hằng ở lại nhà ăn một bữa cơm trưa. Nếu là trước kia, chuyện này gần như là khỏi cần phải nghĩ, nhưng bây giờ có vẻ là lẽ vô cùng đương nhiên. Mấy ngày sau ba mẹ chồng lại đến nhà đưa cho một đống thực phẩm dinh dưỡng, Từ Nghi cũng không từ chối.
Dĩ nhiên, trong lòng cô biết rõ nguyên nhân của tất cả mọi chuyện, cũng là vì đứa bé trong bụng cô thôi. Nghĩ đến đây, cô không khỏi bật cười, đứa con bảo bối này quả thật chính là Định Hải Thần Châm(*) của nhà này.
(*) Định Hải Thần Châm hay còn gọi là gậy kim cô như ý của Tôn Ngộ Không cướp từ Đông Hải Long Vương, có tác dụng trấn biển.
Về đến nhà chưa được mấy ngày, Từ Nghi liền nhận được điện thoại của sư đoàn A, nói là lệnh cử anh đi học đã được đưa xuống, bảo anh về ban cán bộ của sư đoàn báo cáo công tác, trong một tuần đến Lục Chỉ trình diện. Cũng vào lúc này Chử Điềm mới biết được anh từ chối lời mời của dượng út để đi Lục Chỉ.
Hỏi đến nguyên nhân, anh cũng chỉ hời hợt nói dẫn binh chưa đủ. Đột nhiên Chử Điềm hiểu rõ, trong lòng anh có niềm tiếc nuối. Nếu là trước đây, có lẽ cô vẫn không thể hiểu được nổi cố chấp này của anh, hoặc là nói anh nghiện dẫn binh. Nhưng hôm đó nghe anh nói chuyện điện thoại nhiều như vậy, nghĩ đến lời anh nói về thời kỳ nản lòng lúc mới vừa đến đại đội cảnh vệ cơ quan tổng bộ, làm nửa năm cũng không biết hết toàn bộ cấp dưới, cô biết anh vẫn muốn bù đắp niềm tiếc nuối này. Chử Điềm chẳng có suy nghĩ gì, nhưng Từ Nghi không yên lòng để cô mang thai ở nhà một mình, nói tạm thời đưa cô đến hoa viên Sâm Giang ở với ba mẹ mình.
Chử Điềm khẽ mỉm cười:
“Gần đây bác sĩ Phương bận gì mà không vội vàng giải quyết chuyện chung thân đại sự.”
Phương Triết xua tay:
“Đừng nói nữa, gần đây liên tục trực hai ca đêm, chỉ cầu có thể tìm chỗ ngủ một giấc an lành thôi.”
“Bận rộn vậy à?”
“Không sao cả, sắp sửa có một hội chẩn.” - Phương Triết thở dài – “Ôi, có điều cô cũng biết người này, là Mạnh Phàm.”
Nghe tên này, Chử Điềm ngẩn ngơ trong chốc lát. Sau khi cô và Từ Nghi làm hòa không còn gặp cô ấy nữa, cũng không biết tin tức của cô ấy, không biết cô ấy tốt hay xấu.
“Chị ấy... sao thế?”
“Mấy tháng nay cô không đến thăm cô ấy sao, thảo nào cô không biết.” - Phương Triết nói – “Bệnh tình tái phát, mà chức năng thận còn có vấn đề, cụ thể là gì còn phải đợi kiểm tra thêm một bước, chiều nay hẳn sẽ có kết quả.”
Chử Điềm thấy hơi kỳ lạ:
“Nghiêm trọng vậy hả?”
Phương Triết cười khổ:
“Đúng vậy đấy. Không gạt cô, tôi biết Mạnh Phàm một năm rưỡi rồi, cô ấy bị bệnh tình giày vò cũng không đành lòng.”
Chử Điềm không biết nói gì cho phải, chỉ giữ vững im lặng. Nhận ra tâm trạng cô, Phương Triết nhoẻn môi khẽ cười:
“Xem tôi này, nói với cô chuyện này làm gì, để tâm trạng một thai phụ trầm trọng theo, có lỗi quá, có lỗi quá.”
Chử Điềm không nói không rằng, chỉ khẽ cười.
Đêm đó, Chử Điềm thật sự không có trằn trọc thao thức vì chuyện Mạnh Phàm như lúc trước, cô ngủ rất ngon. Sáng hôm sau tỉnh lại nhận được tin tuần này Từ Nghi bị sắp xếp trực ban, lại không thể về nhà, Chử Điềm quyết định đi “thăm người thân”, vì thế cô cố ý xin nghỉ phép đầu tiên.
Tống Khả Như không yên tâm để cô đi như thế, nhưng trong lòng bà rõ ràng, chuyện vợ chồng đang độ thanh niên nhưng luôn gặp nhau cũng không được này, nên bà không ngang ngược cản trở nữa. Sau khi dặn dò hết lần này đến lần khác, bà bảo tài xế của Từ Kiến Hằng lái xe đưa cô đi.
Sáng sớm Từ Nghi đã nhận được tin, lúc nhận được điện thoại của gác cổng gọi đến, anh chẳng dám trì hoãn lấy một giây đi đón người. Từ rất xa anh đã nhìn thấy một bóng dáng thướt tha đứng cạnh cổng, cô mặc áo phao lông vũ dài màu xanh lá, quần dài màu xám, đi giày đế bằng, một tay xách túi cúi đầu nhìn điện thoại di động. Từ Nghi đột nhiên thấy may mắn cho họ là vùng ngoại thành, nếu không cô đứng ở đó sẽ không biết thu hút bao nhiêu ánh mắt từ những người khác.
“Chử Điềm.”
Từ Nghi gọi tên cô, bước nhanh đến. Chử Điềm vừa ngầng đầu nhìn thấy Từ Nghi, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười ngọt ngào. So với Từ Nghi, cô đơn giản hơn nhiều, chờ anh đến gần liền lập tức nhào đến.
Từ Nghi lo nghĩ đến bụng cô, cẩn thận ôm cô một cái liền buông ra. Thấy cô bất mãn dẩu môi, anh khẽ nói bên tai cô:
“Về rồi ôm, ở cổng phải chú ý ảnh hưởng.”
Đang lúc nói chuyện tài xế đã xách hết đồ Tống Khả Như chuẩn bị cho Chử Điềm xuống, cả một túi to. Anh tiễn tài xế, xách đồ, hai người một mạch t