Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.
ện không vui, thậm chí có thể nói là vô cùng bết bát. Có lẽ cũng vì điều này nên khiến cô có phần e dè. Còn lại một phần chính là con trai Từ Nghi của bà.
Nghĩ đến đây, Tống Khả Như không nhịn được cười khổ. Đứa con trai này từ nhỏ cũng không quấn quýt gần gũi với vợ chồng họ. Cho đến bây giờ có lẽ ngay cả nhà nó cũng không muốn về.
Tống Khả Như thôi không nghĩ nữa, ngẩng đầu bối rối nhìn Chử Điềm, bà khẽ hỏi:
"Điềm Điềm, mẹ hỏi con một câu nhé." – Bà đắn đo lựa lời - "Con vẫn muốn để Từ Nghi ở lại quân đội vậy sao?"
Bà vừa dứt lời thì nhìn thấy cô gái trước mặt bị sặc ngụm nước vừa mới nhấp môi. Cô ho khan vài tiếng, cất tiếng hỏi ngược lại: "Mẹ nói gì ạ?"
Lúc Từ Nghi đến bệnh viện đã là năm giờ chiều, cách giờ Chử Điềm tan việc nửa tiếng.
Tối hôm qua cô đã thông báo hôm nay sẽ làm một bữa đại tiệc mời anh, nhưng không cho anh ở bên cạnh xem, nên anh lái xe ra ngoài đi dạo, gần sáu giờ rưỡi mới được về nhà. Nói ra Từ Nghi vẫn hơi lo lắng, anh sợ cô vợ này của anh ở nhà lại xảy ra chuyện, không chừng đốt luôn cả phòng bếp.
Dừng xe ở trước cửa bệnh viện đa khoa, Từ Nghi cất bước đi vào trong. Hôm nay anh mặc quân phục, tâm trạng cũng thoải mái. Khi hòa mình trong đám đông không hề cảm thấy khác biệt, vì đây là bênh viện đa khoa quân khu.
Anh đến đây thăm một người đồng đội, hai người họ là bạn học tốt nghiệp cùng một khóa, cùng một khu đội tại trường Đại học Khoa Học và Kỹ Thuật Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc, hơn nữa sau này được phân đến chung một quân khu. Vì vậy mà tình cảm đồng đội của hai người rất thân thiết. Khoảng thời gian trước cậu bạn này bị thương trong lúc diễn tập, nhân dịp nghỉ phép nên anh đến thăm anh ta.
Tuy nhiên Từ Nghi đến không đúng lúc. Lúc anh đến đã thấy y tá chịu trách nhiệm phòng bệnh của người chiến hữu kia đang giậm chân, nói chưa từng thấy người bệnh nào như vậy, vết thương còn chưa lành đã lén trốn khỏi bệnh viện.
Mạnh Phàm vừa nói thì đã xuất hiện ở khúc cua, cô mặc bộ quần áo bệnh nhân, mái tóc dài được vén ra sau tai. Đồ ăn đang cầm trong tay đã rơi hết cả xuống đất ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy Từ Nghi.
Giờ phút này, Mạnh Ngọc Hòa đã hết hi vọng. Ông đứng che ở trước mặt Mạnh Phàm, nói với Từ Nghi: "Cậu đi nhanh đi. Coi như là tôi xin cậu, đi nhanh lên đi."
Từ Nghi cũng không muốn xuất hiện trước mặt Mạnh Phàm như vậy. Anh muốn nhanh chóng rời khỏi nhưng hai chân như bị ghim chặt trên mặt đất, không cất bước nổi. Anh nhìn Mạnh Phàm, cảm thấy vô cùng xa lạ. Cô ấy đã gầy đến nông nỗi này, giọng nói cũng khản đi. Từ Nghi còn nhớ, hồi đó Mạnh Phàm thon thả xinh đẹp, giọng nói thánh thót như hạt châu rơi xuống khay ngọc, lúc hát nghe cũng rất hay.
Mạnh Ngọc Hòa thấy Từ Nghi đứng bất động, ông sốt ruột nên bất chấp lịch sự , đưa tay đẩy anh, đuổi anh đi. Từ Nghi cũng đột nhiên hoàn hồn lại, quay người nhanh chóng bước đi.
Nhưng Mạnh Phàm lại đột nhiên hét lên một tiếng, bất chấp tất cả xông lên. Mạnh Hòa Ngọc vội vàng quay người lại cản con gái:
"Mạnh Phàm, con nhận lầm người rồi, nhận lầm người rồi."
"Không phải, là anh ấy. Ba, ba buông con ra." - Mạnh Phàm kêu to, kinh động đến mọi người trong hành lang, họ đều thò đầu ra xem náo nhiệt. Cô ấy lại hoàn toàn không màng đến gì hết, dốc sức tránh khỏi tay của Mạnh Ngọc Hòa, la với theo bóng lưng Từ Nghi:
"Anh đừng đi! Anh đừng đi!"
Từ Nghi cứ đi thẳng về phía trước không quay đầu lại, bước chân cũng chẳng mảy may do dự. Đầu óc anh như đã trở nên trống rỗng, chỉ nghe thấy tiếng gào thét của Mạnh Phàm. Anh chen chúc bước vào thang máy đông người đi xuống tầng trệt, nhưng tiếng hô của cô vẫn như còn quanh quẩn bên tai. Từ Nghi lạnh lùng lên xe, đóng cửa xe lại. Khi đã ở trong không gian kín mít này, anh như mới có thể thở được.
Anh ngồi yên ở đó, không biết qua bao lâu, tiếng nói bên tai rốt cuộc biến mất. Cuối cùng anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác cả người đều run rẩy, lưng áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi. Có một cảm giác bất lực lan khắp toàn thân anh.
"Ting" một tiếng, điện thoại di động vang lên, là Mạnh Ngọc Hòa gửi đến tin nhắn: "Từ Nghi, tôi biết chúng tôi không mặt mũi nào nói lời này. Nhưng mà sau này cậu đừng nên đến thăm Mạnh Phàm nữa."
Chăm chú nhìn chăm chú tin nhắn này hồi lâu rồi xóa nó đi. Anh nắm chặt tay lái, cảm giác hồn vía đã quay lại mới dám nổ máy lái xe.
Khi Chử Điềm về đến nhà, Từ Nghi vẫn chưa về. Cô đặt đồ xuống, vội vàng mời Tống Khả Như vào nhà.
Tống Khả Như thay giày, quay người lại quan sát khắp căn nhà. Lần gần nhất bà đến đây là hai năm trước, khi đó Từ Nghi vừa được điều đến sư đoàn T quân khu B chưa được bao lấu nên lúc nào Từ Nghi cũng bận rộn, không có thời gian để về nhà, cho dù có về thì cũng đa phần là ở đây.
Căn nhà này là do bà và chồng bà mua sau khi kết hôn được vài năm. Sau đó bởi vì kinh doanh càng lúc càng lớn, có tiền để dành, hơn nữa bà muốn ở gần nơi làm việc, nên mua một căn khác ở trung tâm thành phố. Căn nhà cũ này vẫn giữ lại không b