Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.
Trương, vất vả khuyên cô nên vì đứa bé, không muốn ăn cũng phải ăn. Nào biết anh làm mọi chuyện đều vì cô đầu tiên, khiến cổ họng cô trào dâng một cảm giác nóng bỏng, dũng khí trước nay chưa từng có. Hãy nói đi, anh ấy sẽ tha thứ cho mày.
Cắn chặt răng, Bạch Chi Âm hít sâu một hơi. “Mục Phạm, có một chuyện em muốn nói với anh, thật ra…”
“Anh, thì ra anh ở đây.” Đầu bên kia điện thoại đột nhiên truyền đến tiếng gọi trầm ấm, đánh gảy lời cô. Sau đó Thẩm Mục Phạm dường như đem điện thoại dời ra một chút, cuộc nói chuyện của bọn họ loáng thoáng truyền tới, hình như là đang nói chuyện Đường Đường xuất viện.
Bạch Chi Âm nắm chặt ống nghe, câu nói “Em không mang thai” chực chờ trong cổ, ngăn cô hít thở không thông. Thời gian một giây rồi một giây trôi qua, dũng khí thật vất vả muốn nói dần dần cũng biến mất không còn.
Qua một hồi lâu, trong ống nghe lại truyền đến giọng nói của Thẩm Mục Phạm, “Xin lỗi em, vừa nãy Mục Sanh lại đây. Đúng rồi hồi này em muốn nói gì với anh?”
“Không có gì.” Co cắn môi, cười khổ. “Anh về rồi nói sau.” Chuyện này vẫn là nói trước tiếp là tốt nhất.
Cho dù không nhìn thấy cô, nhưng Thẩm Mục Phạm vẫn rất tinh ý cảm nhận ra cô có tâm sự, cẩn thận hỏi. “Thật sự không có chuyện gì sao?”
“Thật sự không có gì mà, chỉ muốn hỏi khi nào thì anh về?”
Thẩm Mục Phạm nở nụ cười. “Em nhớ anh.”
Bạch Chi Âm ừ một tiếng, chạm rãi nói. “Rất nhớ, rất nhớ anh.”
Thẩm Mục Phạm cười càng sâu. “Ngày mai anh sẽ trở về.”
“Chuyện Đường Đường đã đâu vào đấy rồi à?” Cô kinh ngạc. Anh đi chỉ có ba ngày, trừ thời gian đi trên đường, thời gian anh ở lại Houston rất ngắn.
“Chuyện của cô ấy đã có người khác lo, bây giờ anh chỉ cần có trách nhiệm với em thôi.” Đây là kết quả Thẩm Mục Phạm nghiệm được khi đến Mỹ. Thời điểm mà máy bay rời khỏi Hồng Kong, trong trái tim, tâm trí anh chỉ toàn là Bạch Chi Âm, lo lắng cô ăn có ngon miệng không, lo cô ở nhà một mình có xảy ra chuyện gì không, ngay cả khi nhìn thấy Đường Đường ở trên giường bệnh, anh cũng chỉ lo cô ngủ một mình có ngon hay không.
Trong nháy mắt, anh giật mình hiểu ra, tình cảm của anh đối với Đường Đường đã trở thành quá khứ. Cuộc sống, sinh mệnh của anh đã bị người con gái tên Bạch Chi Âm bắt mất, gắn bó mật thiết.
Bạch Chi Âm tự nói với chính mình, chờ Thẩm Mục Phạm trở về, cô liền nói thật hết mọi thứ. Nhưng mà, một ngày trước khi anh trở về, cuộc điện thoại của Liên Hi đã làm dao động quyết định của cô.
“Tôi mới thu được tin tức, chú Quyền tới cục cảnh sát tự thú, chỉ tội Bạch Phi Dương mua bán văn vật trái phép.”
Bạch Chi Âm rùng mình, không dám tin mà trừng to mắt: “Chú Quyền? Tự thú?”
Liên Hi cũng không dám tin, chú Quyền ở nhà họ Bạch đã vài chục năm, từ một tài xế nhỏ bé trở thành một nhân vật quan trọng nắm đường dây mua bán văn vật của nhà họ Bạch, ngay cả hai đứa con cũng làm việc ở Bách Diệp, có một đứa còn quản lí việc buôn lậu. Có thể nói số mệnh và tương lai cả nhà bọn họ đều phụ thuộc vào Bách Diệp, sao chú ấy lại ngu ngốc mà đi đầu thú, đẩy cả nhà mình gặp tai ương vào nhà tù?
Điều duy nhất có thể giải thích chính là nhất định có người khiến chú ấy không thể không đi. Mà ngoại trừ Thẩm Mục Phạm, Liên Hi không thể nghĩ ra được người thứ hai.
Bên kia, nhà họ Bạch.
Nhận được tin chú Quyền đến cục cảnh sát tự thú, người luôn luôn mạnh mẽ như Bạch Phi Dương cũng phải ngã ngồi xuống ghế, xanh cả mặt, toàn thân run rẩy, thật lâu cũng không đứng dậy được.
A Quyền, người đàn ông này đã theo ông 35 năm, sao có thể phản bội ông?
Trong phòng sách là một mảng im lặng đến chết người, ông ta nắm lấy cây ba-toong, trên mu bàn tay già nua nổi đầy gân xanh. Ông nhớ tới lời nói của lão Mã. “Ông không đấu lại nhà họ Thẩm, vẫn nên nhận thua đi, ngoan ngoãn giao ra thứ cậu ta muốn đi.”
Quả thật, ông ta đã thua, thua bởi một Thẩm Mục Phạm có gia thế tài sản hùng hậu, nhưng dù có thua, ông ta cũng phải bắt Thẩm Mục Phạm thắng trong đau đớn.
Bọn chúng muốn quyền giám hộ Bạch Thiên. Được, ông sẽ cho.
Thẩm Mục Phạm chuẩn bị lên máy bay thì nhận được điện thoại “Chủ tịch Thẩm, Bạch Phi Dương muốn gặp anh.”
“Ông ta có nói gì không?” Thẩm Mục Phạm hỏi.
“Ông ta nói có thể cho anh thứ anh cần, nhưng phải đích thân gặp với anh”. Lí Khả báo cáo lại. “Ngoài ra, ông ta phái thuộc hạ đến đảo Nam Nha mang Bạch Thiên đi rồi.”
Thẩm Mục Phạm à lên một tiếng “Không xảy ra chuyện gì đấy chứ?”
“Không có, chúng tôi đã sớm hành động trước theo chỉ thị của anh rồi.”
Thẩm Mục Phạm gật gật đầu, khóe miệng nhếch lên. “Nếu như vậy, để cho ông ta chờ thêm vài ngày đi.”
Với con mồi mà nói, sự thống khổ thật sự không phải là chết, mà là rơi vào cảnh mọi thứ đều loạn lên, không biết phải làm gì mà trở nên vô vô cùng hoảng sợ. Anh muốn cho Bạch Phi Dương nếm đủ loại giày vò này.
***
Đường bay dài mười mấy tiếng đồng hồ, cả thân thể Thẩm Mục Phạm rất mệt mỏi, nhưng vừa đến nhà, nhìn thấy Bạch Chi Âm đứng ở cổng, cả người bỗng quên sạch h