Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.

ông ta nên không dám về.” Liên Hi đề nghị đối sách.
“Tôi cũng nghĩ thế.” Bạch Chi Âm thở dài bất đắc dĩ. “Tuy tránh được nhất thời, không tránh được cả đời nhưng nếu bây giờ tôi vác cái thân đầy mùi rượu này về thì chắc chắn lão già sẽ phát điên lên, thế nên phải khiến mình tiều tụy một chút rồi hãy về.”
Liên Hi gật gù đồng ý. “Vậy tôi đưa cô về nhà nghỉ ngơi.”
Về tới nhà, Bạch Chi Âm tắm nước nóng thật thoải mái. Trước khi đi ngủ, cô hẹn đồng hồ báo thức ở 6 giờ rưỡi. Nếu đã giả vờ là hoảng hốt không dám về nhà thì sáng mai cô phải về sớm, nếu không ông ta sẽ nghi ngờ rốt cuộc cô có sợ thật không. Hơn nữa về sớm thì có thể khỏi phải chạm mặt Bạch Tiêu Vi hay ngủ nướng kia, đề phòng cô ta bỏ đá xuống giếng, thêm dầu vào lửa.
Không biết có phải vì lúc tối đã xảy ra quá nhiều chuyện hay không mà đêm nay cô ngủ không ngon giấc lắm, cứ nửa tỉnh nửa mơ, có những hình ảnh ngắn ngủi cứ hiện lên trong đầu. Khi thì là nụ cười dâm đãng của Mã Thụy Binh, khi thì là Thẩm Mục Phạm nhẹ nhàng phả hơi vào cô, khi thì cô và Tiểu Thiên chơi bập bênh, khi thì chiếc xe bus đang lao đi thật nhanh, không lâu sau lại biến thành chiếc giường trắng toát… Cô chìm nổi trong mộng, một mặt thì tỉnh táo nhắc nhở mình đây chỉ là mơ, đừng sợ, một mặt thì cố giãy giụa thoát khỏi giấc mơ để tỉnh lại. Trong lúc mơ mơ màng màng, một tiếng chuông chói tai bỗng vang lên, phá tan màn đêm yên tĩnh, cũng kéo cô thoát khỏi cơn mơ.
Bạch Chi Âm lập tức ngồi bật dậy, đưa tay ôm cái đầu nặng trình trịch của mình, im lặng một lát. Lúc ấy cô mới phát hiện thứ đánh thức mình dậy không phải là chuông báo thức mà là một chiếc di động khác. Đây là điện thoại bí mật của cô, chỉ có những người thân cận mới biết số.
Cô vội vàng liếc nhìn kim đồng hồ báo thức, vừa hơn 6 giờ, sớm thế mà gọi tới chắc chắn là có chuyện gấp. Cơn buồn ngủ còn sót lại lập tức tan biến ngay, cô vội vàng nhoài người qua cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường, nhấn nút nghe thì nghe thấy giọng nói sốt sắng của Liên Hi. “Mau mở TV lên đi, kênh Phỉ Thúy ấy…”






Người xứ Cảng Thơm thích đọc báo, trên tàu điện ngầm, trong quán ăn đều có thể bắt gặp những thị dân tay cắp theo một tờ báo giấy. Đây là thói quen sinh hoạt lâu năm tạo thành, một nguyên nhân khác là do báo chí xứ này phát triển rất mạnh, chỉ một tờ báo là có thể bao quát được hết tin tức toàn thế giới, khiến cho những người cực kỳ bận rộn cũng có thể bớt chút thời gian mà cập nhật tin tức.
Nhưng báo giấy thì lại có những hạn chế của nó, nhất là trên phương diện nóng sốt cấp thời, đặc biệt khi Hongkong là một thành phố nổi tiếng về giao dịch tài chính thì càng phải nắm bắt các tin tức trong thời gian ngắn, nhất là tin tức bắt đầu phiên giao dịch trên thị trường chứng khoán. Điều này đã thúc đẩy ngành tin tức truyền hình phát triển mau lẹ.
Để giành được quyền phát ngôn sớm nhất, một vài kênh truyền hình tài chính đã chọn cách phát những tin tức nóng nhất ngay tức khắc. Còn một vài kênh có phần truyền thống, định giờ phát sóng rõ ràng như đài Phỉ Thúy thì lại chọn giờ điểm báo là 6 giờ sáng để mọi người vừa mở mắt ra là có thể nắm được tin tức ngay.
Liên Hi có thói quen chạy bộ mỗi sáng. Mỗi ngày, trước khi đi chạy bộ, anh đều lướt qua đài Phỉ Thúy một lượt. Sáng sớm nay, anh vừa mở TV lên thì lập tức nhìn thấy góc dưới của màn hình chạy một dòng chữ màu lam: “Chủ tịch của Thẩm Thị rơi vào lưới tính, ngày kết hôn sắp tới gần.”
Lúc ấy, anh đang uống nước nên bị sặc gần chết. Khi nghe nội dung mà phát thanh viên thông báo thì lập tức giật mình quên cả bị sặc, sau đó vội vàng gọi điện cho Bạch Chi Âm.
Thẩm Mục Phạm đưa tay lên vuốt cằm, giả vờ tức giận hỏi: “Trông tôi kém đến nỗi cầu hôn mà cũng thất bại à?”
“Sao lại thế được chứ.” Nữ phóng viên lập tức phủ nhận, nịnh nọt anh. “Ai chẳng biết anh là anh chàng độc thân có giá nhất cứ Cảng Thơm này?”
“Mọi người quá khen rồi.” Thẩm Mục Phạm cười khiêm tốn.
Mặc dù anh không trực tiếp thừa nhận việc hôn nhân nhưng những lời vừa rồi đã tiết lộ khá nhiều, điều này khiến cho nữ phóng viên vừa moi được tin tức kia hưng phấn tới nỗi hai mắt sáng ngời, không ngừng cố gắng hỏi tiếp. “Vậy xin hỏi chủ tịch Thẩm, anh và cô Bạch dự tính khi nào thì kết hôn?”
“Vấn đề này có hơi khó trả lời.” Thẩm Mục Phạm cười như tỏ ý xin lỗi nữ phóng viên. “Có thể để chúng tôi giữ bí mật riêng tư không?”
Nữ phóng viên bị nụ cười của anh làm cho thất thần nên liên tục gật đầu. “Đương nhiên, đương nhiên.” Cô ta không quên chúc phúc. “Anh Thẩm, chúc mừng anh.”
“Cảm ơn.” Thẩm Mục Phạm cười lịch sự, trước khi kết thúc phỏng vấn còn ném ra một quả tạc đạn. “Tôi có thể đưa ra một yêu cầu hơi quá không?”
Nữ phóng viên gật đầu, ý bảo anh cứ nói.
Thẩm Mục Phạm nghiêng qua nhìn thẳng vào ống kính, trong mắt liền tràn ngập vẻ yêu thương mê người. “Tôi hy vọng mọi người đừng quá chú ý đến cô ấy, nếu không dọa cô ấy sợ chạy mất thì tôi phải theo đuổi vất vả lắm đấy.”
Những lời này, anh nói hết sức dịu


Polaroid