Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Tình

Bẫy Tình

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

nắm chặt tay, nghĩ nghĩ, từ từ giơ hai tay lên, thay anh ta bịt lỗ tai lại
Lộ Hải Văn hoàn hồn. Trừng mắt nhìn cô.
Cô nhìn hắn khẽ mỉm cười
Đây chính là nụ cười Lộ Hải Văn dốc hết cả đời cũng không hiểu được.
***
Công việc của Lộ Hải Văn càng ngày càng bận rộn, thường những lúc này Dao Dao sẽ bị đưa về nhà ông bà nội, bây giờ cô bé đóng quân trường kỳ ở nhà Tư Gia Di, ngày nào cũng nói tới việc làm sao để tặng quà sinh nhật tốt nhất cho cô. Hàng ngày vẫn không quên nhắc Lộ Hải Văn gửi một khoản tiền phí trông nom lớn vào tài khoản của Tư Gia Di.
Kỳ thực Tư Gia Di không hiểu rõ thái độ của Lộ Hải Văn, đối với chuyện cô bé ở cùng với cô, dường như Lộ Hải Văn tỏ ra thái độ mặc kệ, Tư Gia Di giấu Dao Dao đem số tiền phí trông nom kia gửi lại vào tài khoản của anh ta, anh ta cũng không nói gì.
Người phụ nữ trải qua tuổi ba mươi, thực ra cũng không quá quan tâm tới sinh nhật, vốn dĩ Tổng giám đốc muốn giấu cô, tổ chức sinh nhật cho cô, nhưng chuyện "vui mừng" này, Tư Gia Di cảm thấy bản thân không thể chịu nổi.
Thư ký nói với cô, Tổng giám đốc và Phó giám đốc đi họp, cô chỉ có thể ngồi đợi trên ghế salon ở phòng tiếp khách
Tư Gia Di không biết ngay bên trong phía bức tường bên cạnh ngăn cách với phòng làm việc, Tổng giám đốc và Phó giám đốc đang lớn tiếng tranh cãi.
"Có ý gì ?! Cái gọi là \'lối thoát duy nhất của chúng ta lúc này là để cho bọn họ thu mua\' ?!"
"Anh Lâm, anh đừng kích động, trước hết nghe tôi nói đã . . . ."
"Anh bảo tôi làm sao có thể bình tĩnh được ?! Nhân viên bị lôi kéo, nghệ sĩ vừa hết hợp đồng liền ào ào bỏ đi . . . Lúc đầu tôi còn cho rằng xảy ra việc này là vì lãnh đạo cấp cao quản lý không tốt, không thể cứu vãn, bây giờ anh mới nói với tôi thực ra là vì lãnh đạo cấp cao quyết định bán công ty, nên mới có thể mặc kệ chuyện nhân viên ra đi"
"Tôi mới đến công ty của các người, cho dù mới nhậm chức Tổng giám đốc không bao lâu, anh lại nói với tôi công ty này đã bị thu mua ?! Thu mua thì thu mua, nhưng tại sao phải là Hoàn Cầu ?!"






Giấy không gói được lửa.
Tin tức công ty sắp bị thu mua dưới miệng lưỡi của mọi người lan truyền nhanh chóng, người ta không khỏi liên tưởng đến hiện tượng nhân viên trốn việc gần đây, mặc dù không biết người nào sắp sửa tiếp nhận chức ông chủ mới, song, khi kỳ hạn hợp đồng sắp kết thúc, các công nhân viên đã rối rít bắt đầu vì mình mà tìm đường mưu sinh.
Lý Thân Ninh đơn độc hành sự đã thành thói quen, người khác rối rít hủy hợp đồng, hắn tự đi con đường riêng, không chỉ gia hạn hợp đồng, còn gia hạn những 5 năm, Dao Dao rất lo lắng, cách mấy ngày cứ hỏi Tư Gia Di một lần: "Cô có rời đi không?"
"Cô không biết."
"Vậy chúng ta ngoéo tay, nếu cô gạt cháu, cháu sẽ chán ghét cô cả đời."
Người đàn ông chưa kịp xuống xe ——
Tư Gia Di còn chưa kịp nói lời thật xin lỗi ——
Đột nhiên, có người nói tục: "Con mẹ nó, mày biết điều chút."
Người tài xế đến cả cử động cũng không thèm xuống xe giúp Tư Gia Di, ngay chốc lát đã bị Lý Thân Ninh dọa cho một trận, ắt hẳn ông ta cũng nhận ra Lý Thân Ninh, thế nên hậm hực ngậm miệng.
Lý Thân Ninh ngồi chồm hổm xuống giúp cô nhặt đồ: "Chút chuyện này cũng làm không xong, tôi chẳng biết nên nhờ cô làm gì nữa."
Tư Gia Di bị người đàn ông cách hơn mình nửa con giáp giáo dục, chỉ đành gia tăng tốc độ nhặt đồ.
Người đàn ông ngồi phía sau lần nữa khép lại cửa xe, nhấc tay khỏi nắm cửa, ánh mắt không hề muốn nhìn cặp đôi nam nữ bên ngoài. Chỉ lạnh nhạt ngồi đó không nói lời nào. Cho đến khi tài xế dừng xe hẳn, mở cửa mời hắn xuống: "Diêu tiên sinh, đã thất lễ với ngài rồi, mời ngài xuống."
Diêu Tử Chính xuống xe, lườm cô trợ lý đang chạy nhanh tới cổng ra vào cách đó không xa, vào giờ phút này, thái độ của hắn hệt như chiếc cổ áo sơ mi đang mặc, lạnh cứng.
***
Trong phòng họp, tất cả mọi người đã đến đông đủ, đón chào Diêu Tử Chính tới trễ. Diêu Tử Chính hẹn vào hôm nay, chủ yếu là để xác nhận bước cuối của việc phân chia cổ phần.
Xác nhận xong trực tiếp ký hợp đồng, trợ lý của Diêu Tử Chính đưa bút kí tên cho hai bên.
Trong giới giải trí, không thiếu người thích a dua nịnh hót, dĩ nhiên cũng có người tự vạch áo cho người xem lưng: "Diêu tiên sinh, lần hợp tác năm đó, trợ lý của ngài là Đinh Duệ đúng không, cách đây không lâu tôi có gặp anh ta. . . . . ."
Sau đó đã có người đổi sắc mặt, vội vàng giật nhẹ vạt áo, không để cho hắn nói thêm. Diêu Tử Chính chỉ cười nhạt một tiếng: "Tôi hôm nay có chút chuyện, phải đi trước. Tiệc rượu tối mai, anh nể mặt tôi tham gia chứ."
Sau, Diêu Tử Chính quay đầu rời đi, cái con người đổi sắc mặt khi nãy thở nhẹ một hơi, giải thích với kẻ bên cạnh: "Anh không biết mấy năm trước Diêu Tử Chính đã đuổi việc Đinh Duệ rồi à, nghe nói phạm vào sai lầm lớn. Lão Lý Lão Lý, tự vạch áo cho người xem lưng làm gì thế không biết."
Bên cạnh lập tức có người phụ họa: "Hình như tôi có nghe đến chuyện này, là vào sáu năm trước thì phải. . . . . ."
Diêu Tử Chính đi r


Polly po-cket