Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1598 lượt.
đột nhiên xoay đầu nói với Lý Thân Ninh: "Tôi vào thăm con trai."
Trong khoảng khắc đó cả người anh như cừng đờ.
Người đàn ông dùng ánh mắt không tin lướt lên người cô, cô không thể nói rõ được những cảm xúc đan xen lẫn lộn ở trong lòng mình, quyết định bỏ qua, mở cửa xuống xe.
Đến nhà họ Phương, người ra mở cửa cho cô là Mã Lệ, vừa nhìn thấy cô, Mã Lệ liền căng thẳng, mấy đầu ngón tay xoắn lại với nhau, cô nghi ngờ nheo mắt quan sát cô ta: "Sao vậy ?!"
Mã Lệ cúi thấp đầu, nói quanh co không trả lời, mặc dù cô cảm thấy kỳ quái, những không hỏi gì, đổi dép vào nhà, không hề nhìn thấy bà Phương, cô đi thẳng tới căn phòng của Đa Đa.
Mở cửa phòng, Đa Đa cũng không có ở đó. Cô quay đầu lại đã nhìn thấy Mã Lệ đi đằng sau mình: "Người đâu ?!"
"Người, người ... thật xin lỗi ....."
Tim cô lập tức như bị nhảy vọt lên tới cổ họng, không kìm được mà cao giọng: "Nói mau!"
Mã Lệ sợ hãi đến cả giọng nói cũng run run: "Diêu tiên sinh đưa Đa Đa đi rồi ...."
"........"
"Bà Phương đi uống trà cùng bạn bè, Diêu tiên sinh tới nhà làm khách, tôi vào phòng bếp rót nước cho anh ta, trở lại mới phát hiện anh ta đã mang Đa Đa đi." Mã Lệ vội vàng giải thích.
Cô chết đứng tại chỗ nói không ra lời.
"Gia Di, cầu xin cô đừng nói việc này cho bác Phương biết, nếu bà ấy biết, nhất định sẽ không tha cho tôi ...."
Đột nhiên cô trở lại bình thường, lập tức quay đầu lao ra phòng khách. Túi xách của cô đặt ở trên ghế sofa, cô đem tất cả những thứ đựng ở bên trong xốc ra bên ngoài, cuối cùng tìm được điện thoại di động, lập tức cầm lên bấm số.
Lúc này đầu óc cô rối tinh rối mù, ngón tay run run bấm phím điện thoại, sau khi nhập đầy đủ một dãy số, cô mới bắt đầu hoàn hồn.
Đúng vậy, đó là số điện thoại di động của sáu năm trước
Thì ra từ trước tới nay cô đều không quên . . .
Cắn chặt môi, cố gắng không nghĩ tới điều không may, cảm ơn trời đất dãy số sáu năm trước vẫn còn có ích, tiếp đó một tiếng "Tít" vang lên, thiếu chút nữa cô có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng một giây sau, điện thoại bị đối phương từ chối.
Tiếng tít tít nhắc nhở truyền ra từ điện thoại, Tư Gia Di lập tức tê liệt ngồi bệt xuống đất.
Bên ngoài căn nhà, Lý Thân Ninh vẫn đứng ở chỗ xe đậu, anh ngồi yên tại chỗ ngẩn người, trong đầu vang vọng câu nói: Tôi vào thăm con trai tôi .....
Con trai .....
Ánh mắt cảm nhận được một bóng người lao ra từ tòa nhà, anh từ từ quay đầu nhìn lại, sửng sốt - người lao ra chính là Tư Gia Di.
Người phụ nữ này chạy thẳng tới chỗ trạm gác của bảo vệ bên ngoài tòa nhà mới dừng lại, lo lắng hỏi thăm bảo vệ điều gì đó, anh xuống xe, bước nhanh về phía trạm gác của bảo vệ.
Khi bước lại khá gần, nghe rõ cô đang nói cái gì: ".....Đứa bé cao khoảng này, người đàn ông cao từng này. Khoảng một tiếng trước bọn họ đi từ trong tòa nhà ra."
Hai người bảo vệ bốn mắt nhìn nhau: "Việc này thật sự chúng tôi không rõ lắm, nửa tiếng trước chúng tôi mới giao ca."
Cô thất vọng gần như không thể nói thành lời: "Vậy...."
Hai người bảo vệ cũng lo lắng thay cô, nhưng nhất thời không biết phải giúp thế nào, đúng lúc này -
"Có thể xem lại băng thu hình của camera giám sát một tiếng trước đó không ?!"
Tư Gia Di nghe vậy ngẩn ra.
Giọng nói bất chợt vang lên này, rõ ràng là....
Nhìn theo hướng giọng nói phát ra, ánh mắt Lý Thân Ninh đang từ trên người bảo vệ chuyển lên người cô.
Bảo vệ nghe Lý Thân Ninh nói như vậy, lập tức đồng ý: "Được"
Lý Thân Ninh thong thả bước tới, nhìn người phụ nữ lo lắng nhíu chặt mi tâm, anh gật đầu trấn an cô, mới nhìn về phía bảo vệ một lần nữa: "Cảm ơn."
Bảo vệ dẫn hai người đi vào phòng giám sát, thấy Tư Gia Di chậm chạp bất động, anh thuận tay ôm vai cô nhắc nhở: "Lo lắng gì chứ ?! Đi thôi."
Cô lấy lại tinh thần, bước theo bước chân của nhân viên bảo vệ, không hề phát giác ra cánh tay đặt ở trên vai mình, không những không buông ra, ngược lại càng ôm chặt.
Băng thu hình rất nhanh chóng được đưa đến, bảo vệ phải liên tục thay băng, dừng hình, phát hình, lại thay băng, lại phát hình, Tư Gia Di đứng nhìn trước màn hình, cắn ngón tay cái của mình, không dám chớp mắt, cuối cùng trên màn hình thoáng hiện lên hình ảnh quen thuộc, cô nhanh chóng kêu lên: "Dừng lại !"
Trên màn hình người đàn ông ôm đứa bé đi ra khỏi tòa nhà, cô chưa bao giờ nhìn thấy đứa bé chịu đặt cằm lên vai một người xa lạ như vậy, cô cũng chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt hiền hòa trên khuôn mặt người đàn ông kia, cô không dám khẳng định bản thân đã từng quen hắn, dường như trong nháy mắt, cảm giác đó khiến cô nhìn nhận sai người.
Lý Thân Ninh lại nhìn thấy rõ ràng, một chút cũng không sai, bất tri bất giác sững người thành một pho tượng điêu khắc, khó khăn lắm tới đem ánh mắt từ người đàn ông trên màn hình chuyển sang, nhìn về phía người đằng trước - Tư Gia Di.
Trong mắt anh thoáng hiện lên vẻ khiếp sợ và bừng tỉnh hiểu ra, cuối cùng tiến lên ôm chặt người phụ nữ đang lo lắng kia. Cô quay đầu, hai ánh mắt giao nhau, anh chỉ cảm thấy ánh mắt cô mờ mịt thê lương.