Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Tình

Bẫy Tình

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

đầu với người bảo mẫu, khách sáo nói: "Tạm biệt."
Tư Gia Di ôm Đa Đa xuống xe, tiện tay vẫy một chiếc taxi rồi nghênh ngang rời đi, Lý Thân Ninh còn chưa kịp nói gì, chiếc taxi đã biến mất trong làn xe cộ mờ mịt. Diêu Tử Chính cũng nhìn, dường như không có ý định ngăn cản.
Dao Dao ngồi vào trong xe nhưng vẫn nhoài người ra ngoài cửa sổ xe nhìn, ánh mắt tò mò không hề dời khỏi hai người đàn ông, Lý Thân Ninh vừa đưa tay ấn đầu cục cưng vào trong xe, vừa gọi điện thoại cho Tư Gia Di.
Điện thoại rất nhanh được kết nối, tự nhiên anh cảm thấy ngại ngùng, ho khan một tiếng mới nói: "Cậu bé không sao chứ, có cần tôi giúp gì không ?!"
"Không cần. Hôm nay làm phiền anh cả ngày rồi, thật ngại quá."
Đối với sự khách sáo của cô, anh thật sự không biết phải nói gì tiếp theo, đầu bên kia nói xong liền cúp điện thoại. Anh ngẩn người nghe một tiếng tít, lên xe dẫn theo Dao Dao rời đi, để lại một mình Diêu Tử Chính đứng ở nơi đó.
Gió biển thổi lồng lộng, một bóng hình cô đơn ....
***
Chiếc taxi càng chạy càng xa, bên trong Đa Đa vẫn yên lặng ngồi chơi trò chơi kia, Tư Gia Di một tay ôm cậu bé, giúp tâm trạng bình tĩnh hơn, một tay gọi điện thoại về nhà họ Phương.
Người nghe điện thoại là Mã Lệ, giọng nói vẫn rất lo lắng: "Vẫn.... vẫn chưa tìm thấy sao ?!"
"Tôi tìm thấy rồi."
Mã Lệ thở phào nhẹ nhõm: "Bà Phương chưa ngủ đâu, nói là nhất định phải đợi hai người về cùng ăn chè."
"Chúng tôi đang trên xe rồi, chắc khoảng 10 phút nữa sẽ đến."
Căng thẳng thần kinh cả một ngày giờ mới tạm thả lỏng, Tư Gia Di cúp điện thoại, đôi mắt nhìn cậu bé trong lòng: "Sau này không được tùy tiện đi cùng người lạ ra ngoài, biết không ?!"
Đa Đa vẫn đang chơi trò chơi, mắt điếc tai ngơ với yêu cầu của cô, lúc đầu Tư Gia Di định giật điện thoại ra khỏi tay cậu bé, ép cậu phải nghe cô nói chuyện, nhưng suy nghĩ một lát lại chỉ có thể cho qua.
Cô nhìn cái móc có gắn tấm hình trên chiếc điện thoại của Dao Dao, có chút cam chịu, nếu chứng tự kỷ có thể làm cho con người ta sống cả đời trong cuộc sống không buồn không lo ở một thế giới của riêng mình, cô cần gì phải ép cậu bé trở lại cái thế giới hiện thực dơ bẩn này ?!
Đưa Đa Đa tới nhà họ Phương, mọi người cùng nhau ăn chè, chỉ một lúc sao Đa Đa liền về phòng ngủ. Bà Phương kéo cô nói chuyện thêm một lát, thấy không còn sớm nữa, bà mới tự mình tiễn cô ra cửa, Tư Gia Di đang đợi thang máy thì thấy Mã Lệ ra cửa tìm cô.
"Sao vậy ?!"
Dù sao cũng là cô ta mắc lỗi trước, cô ta rụt rè nói: "Cô Gia Di, tôi hứa với cô sau này nhất định sẽ trông nom Đa Đa thật tốt, chuyện như hôm nay sẽ không xảy ra nữa."
Tư Gia Di không muốn làm người khác thêm phiền lòng, cố gắng mỉm cười nói: "Không sao đâu, tôi tin cô."
Mã Lệ vẫn không dám thả lỏng người, giọng nói càng lúc càng nhỏ: "Vừa nãy lúc ăn chè, tôi thấy cô từ đầu tới cuối không nở nụ cười nào, tôi tưởng là cô vẫn còn đang giận tôi."
Cô có thể cảm thấy Mã Lệ lo lắng đến hai vai run lên, vì vậy vỗ vỗ vai cô ta cười nói: "Không phải là tôi giận cô, chỉ vì gần đây tôi gặp nhiều chuyện gây áp lực lớn, nên tâm trạng không tốt, không liên quan tới cô đâu."
Mã Lệ như trút được gánh nặng trong lòng: "Vậy.... sau này tôi sẽ không để cho vị Diêu tiên sinh kia vào nhà ?!"
Đột nhiên nhắc tới cái tên này, khiến nụ cười miễn cưỡng kia biến mất trong nháy mắt.
Sau khi rời khỏi nhà họ Phương, Tư Gia Di cũng không trở về khách sạn, lái xe chạy lang thang, đến khi nhìn ra mới phát hiện mình đã lái tới khách sạn Kim Sa.
Bên ngoài khách sạn Kim Sa này khá thanh nhã, cảnh tượng đèn chiếu sáng thật chói mắt, không thể bỏ qua được.
Có một số việc, nếu như người đó không có dũng khí đối mặt, thì mãi mãi chỉ có thể rơi vào thế yếu, cô cắn môi quyết định xuống xe vào trong.
Lần đầu tiên cô tới khách sạn Kim Sa là vào trưa nay, lúc ấy vội vã tìm kiếm tung tích Đa Đa, bất kỳ nơi nào Diêu Tử Chính có thể xuất hiện cô đều không bỏ qua. Tối nay cô trở lại nơi này một lần nữa, người trực ở bàn lễ tân không phải là người lúc trưa, ban ngày cô đã hỏi thăm được số phòng của Diêu Tử Chính từ người trợ lý của anh ta, lần này cô đi thang máy lên thẳng phòng anh.
Đi tới cửa phòng, cô hít sâu một hơi, ấn chuông cửa.
Nhưng mãi không có ai ra mở.
Diêu Tử Chính đứng bên bờ biển trọn một đêm.
Mui xe được mở ra, bên trong xe có rất nhiều rượu bia chưa bật, trên mui xe cũng đặt một chai rượu, Diêu Tử Chính dựa vào sườn xe, lon bia cầm trong tay chỉ còn một nửa. Trong nháy mắt đã uống cạn nửa lon bia còn lại, "Bốp" bẹp tiếp một lon bia, vứt sang một bên.
Trong giờ phút này, quần áo của hắn vẫn ngay ngắn, vẫn giống như ban ngày, cẩn thận tỉ mỉ trước mặt mọi người, mùi rượu bia cùng với bóng đêm che lại một mặt này của anh ta.
Gió biển lồng lộng cũng không thể thay đổi được vẻ mặt không chút cảm xúc của anh ta.
Đến gần rạng sáng lúc mặt trời mọc, Diêu Tử Chính trở lại khách sạn. Đến cửa đập vào mắt anh là bóng một người người con gái đang cuộn mình ngủ say, trong nháy mắt tất cả sự tự kiềm chế của anh bị sụp đổ.<


Pair of Vintage Old School Fru