Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2208 lượt.
́ ư?” Đàm Bân nghe thấy giọng mình không tự chủ được, cứ tự nhiên thốt ra. “Sao tôi lại nhớ lần đầu tiên đưa tôi về, anh ung dung như đang về nhà mình vậy? Anh đã đến thăm dò trước rồi phải không?”
Trình Duệ Mẫn ngay lập tức phát hiện ra mình lỡ miệng, nhưng lời đã nói ra chẳng thể thu lại được, đành ngượng ngùng cười trừ.
Dưới ánh sáng mờ mờ, gương mặt anh chợt ửng đỏ thật đáng nghi.
Sự thực là đằng sau tất cả những cử chỉ, hành vi đẹp đều có sự tập dượt từ trước, chỉ cần chịu khó bỏ công sức thì tất cả mọi người đều là những diễn viên cừ khôi.
Phải mấy năm trở lại đây, Đàm Bân mới học được một điều rằng, đừng bao giờ tôn sùng người khác một cách mù quáng.
Cô bước xuống xe, cúi người, nói qua cửa xe: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”
“Có gì đâu, đừng khách sáo.”
Đàm Bân vẫy vẫy tay rồi quay người bước đi.
Mặc dù đã cố gắng hết sức để giữ cho cơ thể cân bằng, bước đi không được vững lắm nhưng dù sao cũng vẫn ổn, cô thấy chóng mặt khủng khiếp, chỉ mong túm được thứ gì đó làm điểm tựa, tuy nhiên xung quanh chỉ có không khí mà thôi.
Cho đến khi có người giữ lấy đôi vai cô, ôm cô thật chặt. Mặc dù dáng người anh gầy guộc nhưng hai cánh tay lại khỏe một cách lạ thường.
Đàm Bân thở phào nhẹ nhõm, không giãy dụa nữa mà thả lỏng cơ thể, dựa hẳn vào lòng anh.
Cô tìm chìa khóa mở cửa, nhét mãi mà chiếc chìa khóa vẫn không chịu vào đúng lỗ khóa. Trình Duệ Mẫn không đứng nhìn được nữa, giằng lấy chìa khóa trong tay cô, lạch cạch mấy vòng là cánh cửa đã mở. Đàm Bân lập tức xông luôn vào phòng tắm, qua cánh cửa cũng có thể nghe thấy tiếng cô đang nôn ọe.
Trình Duệ Mẫn lắc đầu, nhìn ngắm thật kĩ xung quanh gian phòng khách đầy vẻ nữ tính, anh tìm thấy cốc giấy và trà trong ngăn phía dưới chiếc bình nước nóng lạnh để trong phòng.
Đàm Bân rửa mặt xong bước ra, thần trí đã tỉnh táo hơn nhiều.
Ngồi trước bàn ăn, cô ôm đầu, lẩm bẩm: “Tự làm tự chịu.”
Trình Duệ Mẫn vừa bực mình lại vừa buồn cười, đem một cốc trà nóng đặt trước mặt cô rồi nói: “Uống xong rồi đi ngủ, em đánh giá quá cao tửu lượng của mình rồi đấy.”
Đàm Bân ôm cốc trà bằng hai tay, không nói năng gì.
“Tôi đi đây, nhớ khóa cửa cẩn thận.”
Anh mở cửa phòng, chưa kịp bước ra Đàm Bân đã nhào tới, ôm chặt lấy lưng anh.
“Anh đừng đi.” Cô áp mặt vào lưng anh.
Người Trình Duệ Mẫn trong phút chốc bỗng nhiên trở nên cứng đờ, phải rất lâu sau anh mới gỡ tay cô ra, nhẹ nhàng nói: “Em uống say rồi, tôi cũng đã say, trong tình trạng này không thích hợp để quyết định bất cứ chuyện gì, khi nào tỉnh lại em sẽ hối hận đấy.”
Đàm Bân nói: “Chẳng thà là em hối hận, qua ngày hôm nay em sợ rằng mình sẽ không còn đủ dũng khí nữa.”
Trình Duệ Mẫn đóng cửa, hỏi: “Tại sao?”
Đàm Bân lùi lại, dựa lưng vào tường, ngẩng lên hỏi: “Anh muốn nghe lời nói thật hay lời nói dối?”
Trình Duệ Mẫn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. “Bất kể là lời nói gì, tốt nhất hãy đợi lúc tỉnh táo rồi hãy nói, sau khi uống rượu, lời nói thật cũng phải gánh hậu quả.”
Khi anh nói chuyện, hơi thở có phần bất ổn, làn hơi ấm nóng phả qua má cô.
Câu trả lời của Đàm Bân là dùng tay ấn vào lồng ngực anh rồi hỏi có chút mỉa mai: “Có phải anh luôn khẩu tâm bất nhất như thế này không?”
Nhịp tim và hơi thở của anh đều rối loạn.
Anh nhìn cô, môi đột nhiên áp xuống. Mãnh liệt và thô bạo, làm cô đau dữ dội, nước mắt như sắp trào ra.
Đàm Bân nhắm hai mắt lại, đáp trả anh, tiếp tục để bản thân mình chìm đắm theo.
Anh hôn lên cổ cô rồi dần dần di chuyển xuống đôi vai trần.
Khi hơi thở của cô bắt đầu gấp gáp, lồng ngực bức bối như sắp nổ tung, động tác của Trình Duệ Mẫn đột nhiên dừng lại, anh chậm chạp rời khỏi cô.
“Anh xin lỗi!” Anh buông cô ra, một tay chống vào tường có chút bối rối, điều chỉnh nhịp thở của mình.
Đàm Bân ngẩng lên, nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh và cũng nhận ra nguyên nhân khiến sự nhiệt tình của anh đột nhiên biến mất.
Trên bức tường phía đỉnh đầu vẫn treo món quà sinh nhật của Thẩm Bồi, đó là bốn bức tranh vẽ cô. Sau phần ký tên trên mỗi bức tranh đều có dòng chữ: “I love you.”
Giống như bị hắt một chậu nước lạnh, cô hoàn toàn tỉnh rượu.
Cô ngồi xuống, nhất thời cảm thấy thật hoang đường, ngày hôm nay tất cả đều giống một trò hề, mà bản thân cô lại thể hiện một cách kém cỏi.
Trình Duệ Mẫn đi đến, chỉnh lại áo sơ mi cho cô, vuố