Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.
ý, tôi sẽ tìm cô ấy nói chuyện.”
Đàm Bân tin chắc, từ khi Phổ Đạt bắt đầu tập trung thu mua, vị trí của Vương Dịch đã trở thành bù nhìn, cô ấy đã không có việc gì để làm rồi.
Nếu là trước đây, cô sẽ không bao giờ nghĩ đến Vương Dịch. Bởi vì cô luôn cho rằng đa số phụ nữ thường thiếu cái nhìn tổng quát, quá chú ý đến tiểu tiết, tính ỷ lại cao, luôn có thiên hướng chối bỏ trách nhiệm.
Nhưng sau khi chính thức quản lý nhóm, cô mới thay đổi quan niệm của mình.
Tư duy đổi mới và logic của phụ nữ tuy hơi thiếu, nhưng họ lại làm việc chăm chỉ, có sự dẻo dai, trong nghịch cảnh càng dễ dàng thể hiện sự kiên cường, bình thường chỉ cần quan tâm nhiều hơn một chút là sẽ một lòng một dạ và không bao giờ phản bội. Cho nên cô bằng lòng cho Vương Dịch một cơ hội.
Còn Phương Phương, mặc dù từng hoàn toàn tin tưởng cô ta, song từ khi nhìn thấy email kia, Đàm Bân đã thấy trước được kết cục.
Công ty có quy định rõ ràng, cá nhân làm việc sơ suất, gây ra tổn hại nghiêm trọng về mặt kinh tế hoặc ảnh hưởng xấu đến công ty, hợp đồng lao động sẽ chấm dứt ngay lập tức.
Chu Dương từ đầu chí cuối không hề cầu xin cho nhân viên dưới quyền mình.
Phương Phương lại vào phòng họp, vừa nhìn thấy thần sắc của Đàm Bân, cô ta lập tức hiểu rõ sắp xảy ra việc gì.
Cô ta bắt đầu vùi đầu mà khóc, khóc không thành tiếng nhưng đôi vai thì rung lên bần bật.
Đàm Bân đặt hộp khăn giấy lên tay cô ta, không biết nói gì, chỉ cảm thấy nói gì lúc này cũng chỉ là sáo rỗng.
Phương Phương khóc rất lâu, cuối cùng cũng đã tĩnh tâm. Cô ta lau nước mắt rồi nhẹ nhàng nói: “Cherie, chị không cần phải nói nữa, tôi hiểu mình phải làm gì.”
“Tôi thực sự xin lỗi.”
“Không sao, làm sai thì phải trả giá, rời khỏi đây tôi cũng không thể chết đói được.”
“Cô yên tâm, tôi sẽ giành lấy khoản bồi thường tốt nhất cho cô.”
Phương Phương ngẩng đầu, hai mắt đỏ hoe, nhưng lại gượng gạo nở nụ cười khiến Đàm Bân không nỡ nhìn.
Cô ta nói: “Cherie, hai năm qua chị đã dạy tôi rất nhiều, cảm ơn chị. Chị luôn bảo tôi phải nhiệt tình giúp đỡ mọi người, tin tưởng cùng thắng lợi, nhưng chị không hề nói với tôi rằng, không phải ai cũng là người tốt!”
Nét mặt Đàm Bân bỗng ảm đạm.
Giám đốc nhân sự gõ cửa bước vào, Đàm Bân biết rằng đã đến lúc cô ta phải rời khỏi chỗ này.
Cô ta nhẹ nhàng đóng cửa, ra khỏi phòng họp.
Cô cũng chưa từng nói với Phương Phương, làm việc ở công ty lớn, đừng bao giờ lấy việc người khác gặp khó khăn mà nghĩ cách giúp đỡ là một đức tính tốt đẹp, hãy làm theo quy trình, bảo vệ mình thật tốt mới là điều quan trọng nhất.
Về đến nhà, Đàm Bân cảm thấy toàn thân nhức mỏi, dùng cặp nhiệt độ đo, thân nhiệt là ba mươi tám độ.
Những ngày này cường độ làm việc thật ghê gớm, hầu như không có lúc nào đầu óc được nghỉ ngơi, sớm đã cảm thấy không ổn lắm, nhưng vẫn cố, đến bây giờ báo ứng quả thật đã đến.
Cô uống thuốc giảm sốt rồi ngủ mê mệt, khi tỉnh lại thì cảm thấy lạnh đến mức cuộn tròn người lại. Lại đo nhiệt độ thêm một lần nữa, nhiệt độ đã nhảy lên ba mươi chín độ ba.
Cần phải đến bệnh viện rồi. Xem đồng hồ, đã hơn mười hai giờ đêm. Cô cố bò dậy thay quần áo, gọi điện cho Thẩm Bồi trước, nhưng anh tắt máy. Lại gọi đến số máy nhà riêng, chuông reo rất lâu, một giọng nữ ngái ngủ nghe điện: “A lô?” Không nhận ra đó là giọng của mẹ Thẩm Bồi hay bà Vương.
Đàm Bân lưỡng lự một lát, không trả lời, lập tức bấm nút ngắt cuộc gọi. Người bị bệnh thường mất đi sự nhẫn nại, cô không còn đủ sức để nghe những lời nói châm chọc của người khác.
Văn Hiểu Tuệ lại sống ở Đông Thành, để một cô gái giữa đêm khuya đi nửa thành phố đến đây quả thực không an toàn chút nào.
Nhất thời cô không thể tìm thấy đối tượng nào có thể giúp đỡ.
Xuống đất đi thử vài bước, chân hơi run nhưng đầu óc vẫn có vẻ tỉnh táo. Thế là cô quyết định tự mình lái xe đến bệnh viện.
Đo nhiệt độ, thử máu một hồi trong phòng cấp cứu, rồi cô cầm đơn thuốc đi nộp tiền, lấy thuốc, nhưng cô đi không nổi nữa. Đầu óc càng lúc càng hỗn độn, tim đập mạnh, hai chân giống như bị đổ chì nóng, không thể nhấc lên nổi. Cô dựa vào tường, thở hổn hển.
Có người lướt qua chỗ cô, đi được năm, sáu bước thì quay lại.
“Ồ, là cô sao? Phải cấp cứu à? Sao lại có một mình vậy? Không có người nhà đưa đi sao?”
Đàm Bân mở mắt nhìn, thấy một góc áo blouse trắng đang bị gió lùa qua làm cho bay bay.
“Bị sốt s