Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.
nh Duệ Mẫn vẫn không biến sắc, anh chỉ ấn mạnh tay cô.
Cánh tay đó dừng lại mấy giây, rồi lại di chuyển, càng lúc càng mò mẫm lung tung. Trình Duệ Mẫn kéo tay cô sang một bên, nằm úp người xuống giường, chống tay lên cằm, tiếp tục đọc tài liệu.
Một lát sau anh bắt đầu cảm thấy tê tê, buồn buồn ở lưng, đầu ngón tay cô đang nhẹ nhàng di chuyển, viết đi viết lại chữ: “Mẫn” lên lưng anh. Cùng với sự di chuyển của đầu ngón tay cô, cảm giác tê tê buồn buồn đó giống như bị điện giật, nối liền toàn bộ mạch gân trên người anh, khiến ngón chân anh co quắp lại.
Cuối cùng Trình Duệ Mẫn cũng thấy nóng người, anh ném quyển tài liệu sang một bên, khóa chặt tay cô, khiến cô không thể cử động.
“Nha đầu này, phải ra tay cho em biết thế nào là quy củ!” Anh trợn mắt, nói rất mạnh miệng.
Đàm Bân cười. “Vùi hoa dập liễu như thế vui lắm à? Làm thế có phải là anh hùng không?”
“Vẫn còn không chịu ngoan ngoãn nghe lời ư?” Trình Duệ Mẫn giơ một tay, chọc vào nách cô.
Đây là chiêu Đàm Bân sợ nhất, cô cười giãy giụa, liên túc xin tha: “Em sai rồi, đại ca, em không dám nữa!”
Đến đây, Trình Duệ Mẫn mới buông cô ra, tiếp tục cầm quyển tài liệu lên đọc, xem được hai trang, anh thấy đầu óc choáng váng, đành gỡ cặp kính xuống, cầm tay cô, đặt lên trán mình.
Đàm Bân hỏi: “Lại đau đầu rồi à?”
“Anh không sao.” Anh trả lời không thành thật, lông mày nhíu lại.
Đàm Bân nghe vậy cũng yên tâm, tựa vào người anh, nhẹ nhàng hôn lên cằm anh. “Có một chuyện em không dám hỏi anh, lần trước anh nằm viện, lần nằm viện hồi tháng Chín đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không có gì đâu em, chỉ là nhịp thở không đều, tim đập hơi nhanh.”
“Tìm ra nguyên nhân chưa?”
“Đừng nhắc đến nữa, siêu âm màu, làm điện tâm đồ, kiểm tra đường huyết, tất cả đều thử rồi, nhưng vẫn không phát hiện ra.”
“Có phải tâm tình bị tác động mạnh quá không?”
Trình Duệ Mẫn nghĩ lại. “Cũng có thể, những ngày đó là khoảng thời gian khó khăn nhất, nhiều lần anh đã muốn từ bỏ, mặc kệ tất cả.”
Đàm Bân cắn đầu ngón tay, không nói gì, thời gian đó cũng là lúc cô khốn khổ nhất.
Anh xoa xoa tấm lưng nhẵn mịn của cô. “Chuyện tối hôm qua, em nghiêm túc suy nghĩ đi nhé!”
“Chuyện gì cơ?” Đàm Bân giả vờ không hiểu.
“Trong hai người, chỉ cần một người dốc sức là đủ rồi, cần gì hai người phải vất vả vật lộn.”
Đàm Bân bĩu môi. “Anh chẳng hiểu điều em muốn là gì cả.”
“Anh hiểu chứ, bảo bối! Nhưng thành công của một người, ngoài năng lực của bản thân còn phải tùy thuộc vào sự phát triển của ngành nghề đó. Ngành đó của em bây giờ đã qua thời kỳ thịnh vượng nhất, đang bắt đầu xuống dốc, sau này thị trường ngày càng khó khăn, lúc thịnh vượng thì còn che đậy được rất nhiều vấn đề, lúc suy tàn chỉ cần một sơ hở nhỏ thôi, cũng vô cùng nguy hiểm. Chi bằng em nhân cơ hội này, khi sự nghiệp còn ở đỉnh cao mà rời bỏ, nghỉ ngơi một thời gian, sau đó thay đổi phương hướng, bắt đầu lại từ đầu.”
“Nhưng em vẫn chưa đạt được đến đỉnh cao.” Đàm Bân phản bác. “Em cảm thấy mình vẫn còn cơ hội thăng tiến, chưa gặp phải trở ngại nào.”
“Được rồi, được rồi, chưa cần nói đến chuyện này, chỉ cần nói bây giờ chúng ta ra ngoài ăn cơm cũng phải trốn tránh người khác, em cảm thấy có bình thường không? Nếu sau này vẫn cứ như thế, em không thấy khó xử sao?”
Vấn đề này có tính sát thương tương đối cao, Đàm Bân mếu máo, thầm nghĩ không phải chỉ mình mình khó xử, căn cứ vào đâu mà yêu cầu mình phải nghe theo? Nhưng Đàm Bân không muốn cãi nhau với anh.
Trình Duệ Mẫn từng là một cao thủ trong ngành bán hàng, rất am hiểu kỹ năng thuyết phục trong đàm phán, xuất chiêu từng bước, từng bước một, thứ tự rõ ràng, không bị loạn chút nào. Nếu giao đấu một cách đường hoàng thì Đàm Bân không phải là đối thủ của anh, cô căn bản không thể cãi nổi anh.
Đàm Bân chỉ có thể dùng chiến thuật né tránh: “Bây giờ không có thời gian nghĩ nữa, đợi đến khi thu mua xong rồi hãy nói.”
Trình Duệ Mẫn dang tay ôm chặt lấy cô, tựa hồ muốn nói điều gì đó nhưng lại không nói nữa, lát sau mới mở miệng: “Cũng được, anh ngủ trước đây.”
Đàm Bân vẫn không buông tha cho anh. “Anh vẫn chưa trả lời em, trước đây anh làm việc cùng sếp nữ, rốt cuộc có cảm nhận gì?”
“Ây da, anh buồn ngủ rồi, đi ngủ đây.”
“Anh không nói mà nghĩ sẽ ngủ được sao?”
“Sao trước đây không anh phát hiện ra em bám dai như thế này nhỉ? Thật phiền phức!”
“Anh có tật giật mình sao?”
“Em mới có tật giật mình ấy.”
“Không thì sao anh cứ trốn tránh, không trả lời em?”
Trình Duệ Mẫn nghiêng người, nhìn vào mắt cô. “Anh sợ nói thật em sẽ không chịu đựng được.”
“Anh nói đi, em chịu đựng được.” Cùng lắm là chuyện tình lửa gần rơm lâu ngày cũng bén trong văn phòng, Đàm Bân thấy mình cũng không đến nỗi nhỏ nhen như thế.
Câu trả lời của Trình Duệ Mẫn nằm ngoài dự liệu của cô, anh nói: “Lúc đó anh cảm thấy mình thật không may mắn khi theo nhầm sếp.”
“Hả? Tại sao? Chẳng phải cô ấy đối với anh rất tốt sao?” Đàm Bân ngồi xuống, khẽ kéo tai anh. “Chẳng phải anh là người biết thương hoa tiếc ngọc sao?”
“Đi