Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

ngày em nuôi anh, Thẩm Bồi ạ!”
“Bân Bân, cảm ơn em…” Thẩm Bồi rất dễ cảm động, ôm chặt lấy cô. Anh biết trong thành phố náo nhiệt ấy có rất nhiều cô gái luôn kỳ vọng bạn trai mình là một cái máy rút tiền không bao giờ cạn. Hai người, không ai nói gì, chỉ cảm thấy trong giây phút này, họ sống dựa vào nhau hết sức cảm động.
Nước hoa trên người Đàm Bân cùng nhiệt độ cơ thể tỏa ra một mùi hương ngọt ngào đến mê hoặc lòng người. Thẩm Bồi bị xao động đến mức bồn chồn, cái miệng đã bắt đầu không ngoan ngoãn, mơn trớn cổ cô từ sau ra trước.
Toàn thân Đàm Bân tức thì mềm nhũn.
Đã nhiều lần cô muốn lật ngược tình thế, nếm thử mùi vị của kẻ chủ động, nhưng chẳng bao giờ cô có thể cưỡng lại được những cái vuốt ve của Thẩm Bồi, cơ thể mềm ra như một sợi bún.
Thẩm Bồi siết chặt vòng eo của cô, mạnh đến mức như muốn nghiền nát cô.
Cô không thể thở được, túm lấy cổ áo anh, giãy giụa trong mê mẩn. “Đợi chút… Đừng ở đây…”
Thẩm Bồi ghì cô xuống bãi cỏ, trong giọng nói không giấu nổi vẻ khổ sở và nôn nóng: “Bân Bân, Bân Bân, em yêu, anh yêu em…”
Đàm Bân rốt cuộc cũng buông tay ra.
Đám hoa dại bên cạnh đang nở rộ, vàng óng, chói chang như ánh mặt trời lúc giữa trưa, đẹp tươi, ngát hương thơm, giống như bản thân cô vậy, tất cả đắm mình trong không khí ẩm ướt nóng hổi của mùa hạ.






Khi họ trở về thành phố đã là chiều Chủ nhật.
Thẩm Bồi đưa Đàm Bân về đến dưới sân chung cư, vẫn còn quyến luyến hôn lên má cô.
Đàm Bân vừa cười vừa né tránh, thẫn thờ bước xuống xe, trong lòng tràn ngập ham muốn được nhanh nhanh chóng chóng nhảy ngay vào bồn tắm, ngâm mình một lúc cho thật đã.
Trong máy tính vẫn còn kế hoạch công việc của tuần sau đang chờ cô hoàn thành.
Cô buộc tóc, đi ra khỏi phòng tắm, rót một cốc cà phê, châm một điếu thuốc rồi mới đến trước bàn làm việc.
“Năng lực và thành quả của cậu đều thể hiện ở đó, trước hết hãy giẫm chết anh ta, không để anh ta ngóc đầu lên được.”
“Thật độc ác!”
“Đương nhiên, không độc không phải trượng phu.”
Đàm Bân buồn rầu. “Tớ là phận nữ, cả đời này không thể nào làm trượng phu.”
Văn Hiểu Tuệ: “Vậy thì cậu làm tiểu nhân một lần đi.”
Đàm Bân gửi một hình mặt người hoa mắt chóng mặt.
“Cậu đừng ngốc nghếch! Cần tiến thì tiến, trên thế gian này tài nguyên có hạn, cơ hội hiếm có.”
Văn Hiểu Tuệ lâu nay vẫn nhanh mồm nhanh miệng, cực kỳ ghét đám dân văn phòng lá mặt lá trái, Đàm Bân biết nếu cứ thảo luận với cô ấy cũng chẳng thu được kết quả gì nên chuyển chủ đề câu chuyện.
Đàm Bân hỏi: “Một người đàn ông, muốn tiền có tiền, muốn người có người, ba mươi tư tuổi chưa từng kết hôn, là sao?”
“Anh ta là gay?”
“Không thể nào, anh ấy có phản ứng với cơ thể của tớ.”
Văn Hiểu Tuệ lập tức gửi đến một hình mặt người mở to hai mắt, sau đó là hình một chú chim cánh cụt mập ú đang cười lăn lộn trên mặt đất.
Đàm Bân phát hiện mình đã nói sai, vội vàng giải thích: “Ý tớ là tớ mặc một chiếc áo trễ ngực, anh ta cứ liếc mãi vào đó.”
Văn Hiểu Tuệ cười nghiêng ngả. “Có lẽ người ta nghĩ cậu là một kẻ thích show hàng.”
“Lặn đi, sự khác nhau giữa hiếu kỳ và háo sắc, tớ vẫn có thể phân biệt được.”
Lại là một chú chim cánh cụt mập ú cười lăn lộn.
Đàm Bân không thể kìm nén được nữa, dùng sức gõ liền bốn chữ: “Cậu hãy chết đi!”
Kiên quyết offline.
Vừa được một lúc, điện thoại vang lên tiếng “tít… tít”, Đàm Bân cầm lên xem, một tin nhắn: “Cưng à! Cậu thích anh ấy thì theo đuổi đi, không thì cứ mặc kệ anh ấy chết.”
Đàm Bân nhắn lại: “Cậu chết trước thì có!”
Cô nấu bữa tối, bật ti vi, chốc chốc ngó qua.
Ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô quyết định gọi cho Dư Vĩnh Lân. Mấy năm nay, người có thể mặt đối mặt nói những câu thật lòng chỉ có anh.
Dư Vĩnh Lân nghe xong liền nói: “Chúc mừng, chúc mừng! Sau này chúng ta ngang hàng, gặp mặt có thể chỉ bàn chuyện quốc gia đại sự nhỉ?”
Đàm Bân cảm thấy sự không thật lòng trong lời nói đó, chợt nhận ra mình đã làm một việc ngu ngốc.
Dư Vĩnh Lân từ đầu chí cuối luôn hết lòng vì MPL, nay đã trở thành giám đốc kinh doanh của FSK, anh không còn là Dư Vĩnh Lân trước kia nữa. Lúc bừng tỉnh, cô nghĩ đến vô số những thói quen nho nhỏ của mình đều hình thành từ Dư Vĩnh Lân. Ví dụ như, nhất thiết phải đến nơi hẹn trước vài phút. Ví dụ như, tài liệu luôn được in lên một mặt của giấy bị bỏ. Hay ở nơi công cộng thì không bao giờ nhắc đến những vấn đề có liên quan đến công việc…
©STE.N.T
Cô định rút lui. “Tony, tôi chỉ hơi rối lòng, muốn tìm ai đó nói chuyện, nếu như anh không tiện thì thôi vậy.”
Dư Vĩnh Lân do dự một chút: “Tính khí của nhà tôi thế nào, cô cũng biết rồi, tôi đi xin phép, tám giờ ba mươi gặp mặt, vẫn ở quán bar chúng ta thường đến nhé!”
Đàm Bân đặt điện thoại xuống, úp mặt vào lòng bàn tay, ngồi rất lâu. Vừa rồi trong nháy mắt, cô bỗng ý thức được một sự thật, một sự thật mà cô không muốn thừa nhận.
Hóa ra mấy năm nay, cô làm mưa làm gió tại công ty lại không phải hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân, m