XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1941 lượt.

ọng và ảo tưởng. Đến lúc này mà vẫn còn cho rằng anh đang âm thầm theo đuổi mình, quả đúng là tự mình đa tình quá đi mất.
Trình Duệ Mẫn hỏi cô: “Dạo này rất vất vả phải không?”
“Gì cơ?” Đàm Bân quay đầu lại, vẻ mặt có chút lơ đễnh, mệt mỏi, giống như thần trí đã đi đến tận nơi xa lắc rồi.
“Lúc nãy thấy em ngủ say quá, tôi không nỡ gọi em dậy” Trình Duệ Mẫn bỗng thấp giọng, lấy chiếc áo khoác trên tay cô khoác lên vai cô, cử chỉ vô cùng tự nhiên, rồi nói: “Vào thu rồi, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm rất lớn, cẩn thận không cảm lạnh.”
Cử chỉ chăm sóc dịu dàng như xuất phát tự đáy lòng chẳng giống giả tạo chút nào, khiến trái tim cô ấm áp vô cùng.
Đàm Bân không bình luận gì, nhìn đồng hồ dưới ánh đèn đường, nói: “Đã quá muộn rồi, không tiện mời anh lên nhà chơi, để hôm nào anh rảnh, tôi sẽ mời anh ăn cơm.”
Trình Duệ Mẫn gật đầu cười, cặp mắt đen sâu đầy thâm thúy, chẳng để lộ chút cảm xúc nào, nhưng lại giống như biết rõ tất cả.
Đàm Bân vẫy tay chào, khẽ mỉm cười, quay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng mềm mại, uyển chuyển của cô đi vào sảnh lớn của tòa chung cư, Trình Duệ Mẫn lấy điện thoại di động ra, ấn nút khởi động. Khoảng ba phút sau, tiếng “tít” vang lên không ngớt, rất nhiều tin nhắn lần lượt hiện ra.
Chiếc thang máy trước mặt chậm rãi mở ra, lúc này Đàm Bân mới chợt nhớ ra mình vẫn đang khoác chiếc áo khoác của anh.
Cô đẩy cánh cửa lớn, chạy vội ra ngoài.
Xe của Trình Duệ Mẫn vẫn đậu ở đó, Đàm Bân thở phào, vội bước tới.
Nhưng rồi cô lại lưỡng lự dừng bước.
Trình Duệ Mẫn đang gục đầu trên vô lăng, bất động. Tấm lưng anh khẽ chuyển động phập phồng.
“Ray?” Đàm Bân tự nhiên cảm thấy bất an, nhẹ nhàng lay bờ vai anh.
Trình Duệ Mẫn ngẩng lên rất nhanh, trong khoảnh khắc ấy cô nhìn thấy gương mặt của anh tiều tụy không lời nào tả nổi. Nhìn thấy Đàm Bân, trong lòng anh bỗng có cảm giác vấn vương khó hiểu. Nhưng vẻ mặt của anh trong chốc lát đã thay đổi, anh lập tức lấy lại tinh thần.
“Sao vậy?” Anh hỏi.
“Tôi quên không trả lại áo khoác cho anh, thật ngại quá!”
Trình Duệ Mẫn thò tay ra nhận lấy, cười cười nói: “Lên nhà nhanh đi, nghỉ ngơi cho khỏe nhé!”
Anh khởi động xe, chuẩn bị rời đi. Đàm Bân lùi lại hai bước nhường đường cho anh.
“Tiểu Đàm!” Trình Duệ Mẫn hạ cửa kính xe.
Đàm Bân thản nhiên nhìn anh.
“Tập trung thu mua là một trận đánh ác liệt, bất cứ lúc nào cũng không được lơ là, thiếu cảnh giác, cần phải thận trọng, tìm đúng điểm yếu của khách hàng rồi mới ra tay, em hiểu ý tôi chứ?”
“Tôi hiểu.” Đàm Bân tin tưởng gật đầu. “Cảm ơn anh!”
Chiếc Volvo cuối cùng cũng rời đi, nhưng Đàm Bân vẫn đứng đó thật lâu.
Cô muốn được nghe thấy giọng nói của Thẩm Bồi nên lập tức gọi cho anh, nhưng trong điện thoại vẫn vang lên câu nói quen thuộc: điện thoại không liên lạc được, giống như anh đang đi vào vùng không có sóng vậy.
Đàm Bân cảm thấy người uể oải, cô tắm qua loa rồi leo lên giường. Có lẽ là do lúc nãy đã ngủ một giấc trên xe nên quá nửa đêm rồi mà đầu óc cô vẫn tỉnh táo, chẳng buồn ngủ chút nào.
Cô trằn trọc rất lâu, nghĩ đến câu nói cuối cùng trước khi rời đi của Trình Duệ Mẫn, trái tim bỗng đập nhanh hơn. Cô đành bước xuống giường, trong lòng có chút hoang mang không biết phải xử trí thế nào nên cứ đi đi lại lại trong phòng ngủ. Cô nghĩ đến buổi giao lưu kỹ thuật sắp tới, văn bản kỹ thuật do phòng Sản xuất đảm trách nhiều năm qua, năm nào cũng giống năm nào, không có thay đổi gì lớn. Nếu cô là khách hàng, e rằng cô cũng không có nhiều hứng thú để quan tâm.
Nhưng tất cả mọi người đều vững tin, với thực lực kỹ thuật của MPL, buổi giao lưu kỹ thuật này chẳng qua cũng chỉ là giúp cho các nhà cung ứng nhỏ chưa có tên tuổi dạo quanh thị trường một chút, còn vào được chỗ cạnh tranh thì là chuyện ván đã đóng thuyền. Vì thế chẳng ai thật sự bỏ công bỏ sức, chỉ cần điểm danh qua là được.
Cô lại cảm thấy chột dạ. Nếu như MPL vẫn bảo thủ không chịu thay đổi, FSK lại luôn có những chiêu thức khác thường, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến ấn tượng kỹ thuật của vòng đầu tiên. Bởi vì đều có những công ty trả lời đầy thuyết phục về tiêu chuẩn kỹ thuật trong sách tiêu chuẩn nên không có nhiều lựa chọn, chỉ có cách “hài lòng” mà thôi.
Còn vấn đề của Phổ Đạt là gì? Phổ Đạt hứng thú với điều gì?
Đàm Bân không chịu nổi nữa, lập tức vào phòng làm việc, bật máy tính, lên mạng tìm tư liệu.
Internet thực là một ứng dụng tuyệt vời, cuối cùng cô cùng tìm được một đoạn văn bản hữu dụng. Tổng giám đốc Ngụy của tập đoàn Phổ Đạt trả lời phỏng vấn một tháng trước, tiêu đề bài viết là: “Phát triển ngành nghề trong thời đại lợi nhuận ít ỏi”.
Bài báo không dài, chỉ hơn ba ngàn chữ, Đàm Bân đọc kĩ từng chữ một để thu thập chút thông tin.
Bài báo đó nói, năm nay là một năm có nhiều thách thức lớn đối với Phổ Đạt, đó là vừa phải đối mặt với việc khống chế giá thành vừa phải tận lực khai thác điểm tăng trưởng dịch vụ mới.
Đàm Bân đưa tay dụi hai mắt cay sè, trong đầu đã có những dự định rõ ràng, buổi giao lưu kỹ thuật cần phải có diện mạo mới.