The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2009 lượt.

Bồi. Tình trạng bệnh tình chuyển biến lúc xấu lúc tốt khiến họ tưởng rằng anh không thể qua khỏi, chuẩn bị bỏ cuộc. Song vào một buổi sáng nọ, điều kì diệu đột nhiên xuất hiện. Thẩm Bồi bỗng hạ sốt, đầu óc tỉnh táo trở lại.
Khi cảnh sát tìm thấy Thẩm Bồi và đưa vào bệnh viện Nhân dân tỉnh Cam Túc, anh đã không còn trong tình trạng nguy kịch nữa, có thể xuống giường, bám tường tự đi.
Theo kết quả kiểm tra của bệnh viện, Thẩm Bồi đúng là đã từng bị thương nghiêm trọng, may là chỉ là ngoại thương, vết thương cũng đã chuyển biến tốt đẹp nên không để lại quá nhiều di chứng.
Thực ra, điều mà phía cảnh sát nóng lòng muốn biết là tung tích của hai kẻ tội phạm buôn ma tuý. Nhưng mặc cho cảnh sát tìm mọi cách, từ cứng rắn tới mềm mỏng để thăm dò, Thẩm Bồi vẫn không chịu hợp tác, nhất quyết không khai nửa lời.
Sau vài ngày đấu tranh căng thẳng, cảnh sát đã hoàn toàn bất lực, đành phải đưa Thẩm Bồi trở lại Bắc Kinh.
Không ai biết sau khi rời đội Thẩm Bồi đã phải trải qua những gì. Từ khi lạc đường mất tích trong trận mưa lớn hôm ấy đến lúc được người dân du mục nọ cứu sống, khoảng thời gian đó Thẩm Bồi đã ở đâu, làm gì vẫn là câu hỏi không có lời đáp.
Hai ngày sau, tại sân bay của thủ đô Bắc Kinh, Đàm Bân và cha mẹ Thẩm Bồi ngồi lặng lẽ, phấp phỏng chờ đợi chuyến bay từ Lan Châu.
Cả ba người đều căng thẳng, đặc biệt là mẹ Thẩm Bồi.
Dưới ánh đèn sáng choang, khuôn mặt và đôi môi nhợt nhạt của bà như nói hết nỗi lo âu của một người mẹ thương con.
Cha Thẩm Bồi hơn mẹ anh ít nhất mười tuổi, tóc mai đã bạc. Thoạt nhìn có thể thấy ông là một người chồng hết sức yêu chiều vợ. Từ lúc đến sân bay ông luôn nắm chặt tay vợ như thể an ủi.
Đàm Bân cũng đang hoang mang như họ, đầu óc cô giờ đây hoàn toàn hỗn loạn chỉ biết ngồi cắn ngón tay một cách vô thức.
Thời gian như đang thử thách sự nhẫn nại của mọi người, chuyến bay đáp xuống sân bay Bắc Kinh trễ nửa tiếng.
Từng tốp, từng tốp hành khách đi ra khỏi sân bay. Một lúc sau mới thấy hai viên cảnh sát tỉnh Cam Túc đẩy xe đưa người ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Bồi, Đàm Bân gần như không nhận ra anh.
Lúc đó, Thẩm Bồi mặc một bộ đồ cũ kĩ, đầu cạo trọc lốc, trên đầu quấn chằng chịt băng trắng, trông chẳng khác nào xác ướp.
Dù vậy khuôn mặt anh lại không hề bị thương, vẫn thanh tú như ngày nào.
Mẹ Thẩm Bồi lao đến, vừa vuốt lên mặt, lên người con trai vừa lắp bắp nói: “Bồi Bồi, con làm cha mẹ sợ quá!”
Cha anh chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, vừa đặt tay lên vai con vừa không ngừng an ủi người vợ đang quá kích động.
Đàm Bân thẫn thờ nhìn ba người họ, muốn đi đến gần nhưng lại lưỡng lự. Cô cảm nhận được một cách sâu sắc rằng mình không có vị trí nào trong gia đình họ.
Viên cảnh sát trẻ nhìn cảnh tượng này có vẻ không thuận mắt, liền cúi đầu nhắc cho Thẩm Bồi biết về sự tồn tại của Đàm Bân.
Anh vội thoát ra khỏi vòng tay mẹ, quay đầu nhìn về phía Đàm Bân, ánh mắt đầy mong ngóng, chờ đợi.
Cô tiến lại, ôm chầm lấy anh. Qua lớp áo rộng thùng thình, cô có thể cảm nhận được anh đã gầy đi rất nhiều, giờ người chỉ còn da bọc xương.
Thẩm Bồi không nói gì, chỉ vùi đầu lên vai Đàm Bân, khẽ gọi tên cô: “Bân Bân…”
Trong nỗi xót xa vô hạn, nước mắt Đàm Bân cứ thế lã chã rơi: “Tiểu Bồi… Cuối cùng anh cũng đã trở về rồi.”
Mặc dù con người Thẩm Bồi đã trở về nhưng đó chỉ là thể xác bên ngoài, còn linh hồn anh đã lưu lạc trên thảo nguyên Tang Khoa.
Bác sĩ nói rất ngắn gọn rằng Thẩm Bồi cần phải có thời gian để dần hồi phục vì vừa phải chịu sự kích động quá lớn.
Nhân lúc anh đang ngủ say, Đàm Bân mới được nhìn kĩ anh, lòng nặng trĩu.
Sau vài ngày được tận tình chăm sóc, khuôn mặt Thẩm Bồi đã đầy đặn hơn chút ít. Lúc này, tóc anh mới mọc lại, trông chẳng khác nào bệnh nhân bị ung thư vừa trải qua một kỳ hoá trị liệu. Qua lớp tóc cụt nghủn đó, người ta có thể nhìn thấy cả dấu vết của những mũi khâu.
Thời gian nghỉ ngơi của Thẩm Bồi cũng bị đảo lộn. Hằng đêm anh không thể chợp mắt, sáng ra cũng không ngủ ngon giấc. Thẩm Bồi lúc nào cũng nhăn mày nhăn mặt như thể sợ những chuyện kinh khủng sẽ quay trở lại tìm anh trong giấc mơ.
Mỗi lần như vậy, Đàm Bân lại vội vàng nắm chặt lấy tay anh.
Tay Thẩm Bồi trước kia thon dài và nhẵn mịn, vậy mà giờ đây trên đôi bàn tay đó chằng chịt vết máu khô, ngón tay nứt nẻ, ngả màu tím đen.
Nhớ lại hình ảnh người con trai bảnh bao đứng tựa người vào chiếc Pajero, vẫy tay với cô vào một buổi sáng tháng Tám, lòng Đàm Bân không khỏi xót xa. Cô gục xuống thành giường, vùi mặt vào tay anh.
Thẩm Bồi bất giác cựa người, mở to mắt tỉnh dậy. Trán anh đầm đìa mồ hôi.
Đàm Bân giật mình ngồi bật dậy, vội vã lấy nước bón cho anh.
“Bân Bân, anh vừa mới nhìn thấy Lý Canh.” Thẩm Bồi nhìn trân trân lên trần nhà, ánh mắt đờ đẫn, tâm trí như thể đang lưu lạc ở một thế giới khác.
“Lý Canh? Anh ta là ai thế?” Đàm Bân vô cùng ngạc nhiên nhưng vẫn hỏi rất thận trọng.
“Cứ nhắm mắt vào là anh lại nhìn thấy Lý Canh. Mặt anh ấy đầy máu, nhìn anh như muốn nói: “Thẩm Bồi, cứu anh với, anh không muốn chết!”