Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341141
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1141 lượt.
một tiếng.
Hai ngày trước tại nhà cô, ký ức cô nói những lời kia còn như mới, cô nói không thích nhìn đến hắn, sẽ làm cô nhớ tới Cảnh Mân, nói như vậy, làm cho hắn buồn bực vài ngày, nhưng hôm nay cô lại chủ động tới tìm hắn rồi! Cho nên nói, tâm tư của phụ nữ thật sự rất khó đoán a.
“Có chút việc muốn anh hỗ trợ.” Phát động xe, Trần Việt cau mày đáp lời, từ trong nhà Lam Gi¬ai Vi đi ra đến bây giờ, cô suy nghĩ một vấn đề, mình làm như vậy có phải xúc động hay không?
“Ừ, nói một chút coi.”
Đối với sảng khoái của hắn, Trần Việt ngược lại có chút nhăn nhó, “Tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói sau.”
Sau đó hai người đều có tâm sự trầm mặc.
Trần Việt tìm một quán cà phê yên tĩnh, Cảnh Nhiên nhìn quanh bốn phía hoàn cảnh một cái, chỉ thấy tốp năm tốp ba tình nhân tình nồng ý ngọt ngồi gần sát, trong nội tâm không khỏi lặng lẽ thầm sướng, chẳng lẽ Trần Việt là tìm hắn để thông báo ? !
“Có chuyện gì tôi có thể giúp?” Khuấy cà phê, hắn có chút khẩn trương hỏi, bởi vì nghĩ tới chuyện tình kích động, cho nên có chút không thể chờ đợi được .
Nhìn Cảnh Nhiên đột nhiên hưng phấn lên, chân mày Trần Việt nhíu chặc hơn, rất là không hiểu tại sao hắn phải có phản ứng như vậy.
“Cảnh Nhiên, tôi tìm anh giúp tôi theo đuổi Cảnh Mân.” Cô thuận miệng nói ra mục đích của bản thân.
Cảnh Nhiên hôn mê, trong lòng nghĩ tới đều là Trần Việt muốn thổ lộ, không nghĩ tới cô mới mở miệng lại yêu cầu hắn hỗ trợ theo đuổi Cảnh Mân, đây là tình huống nào!
Người con gái mình thích lại bảo hắn hỗ trợ cô tranh thủ tình yêu? Nghĩ cũng đừng nghĩ! !
Bất quá ý nghĩ của bọn họ vẫn thật là hợp nhau tới cực điểm, hắn chạy tới muốn mẹ cô hỗ trợ theo đuổi cô, cô lại chạy tới yêu cầu hắn hỗ trợ theo đuổi em gái hắn!
Thế giới này còn có chuyện tình quỷ dị hơn không!
Cảnh Nhiên cảm thấy, tình huống như vậy thật sự rất là kì lạ, điều này nói rõ cái gì! Nói rõ hai người bọn họ ngay cả phương diện này nghĩ gì cũng phù hợp, đều nghĩ đến một điểm chung, yêu đương đều muốn tìm người hỗ trợ! Thật sự là sự phối hợp tuyệt vời. . . . 囧.
Nhưng vì cái gì Trần Việt sửng sốt không đếm xỉa hắn trước mắt, lại muốn đi theo đuổi một người đã đá cô a?
“Trần Việt, cô cảm thấy sau khi chúng ta xảy ra quan hệ, tôi còn sẽ giúp cô theo đuổi em gái tôi sao?” Uống một ngụm cà phê, Cảnh Nhiên mím môi nhẹ giọng nói.
Chuyện cho tới bây giờ, hắn vẫn rất nghi hoặc, tại sao mình lại thích một người đồng tính luyến ái, hơn nữa là một người đồng tính luyến ái yêu em gái mình, thật sự là không có việc gì tìm tội chịu, cảm giác buồn bực trong nội tâm đã đạt đến cấp bậc cảnh báo cao nhất.
Dứt khoát ngả bài với cô, nói mình thích cô, muốn theo đuổi cô, cho nên không thể giúp cô theo đuổi Cảnh Mân. . . . . .
Chỉ thấy Trần Việt lạnh lùng cười, tiếp đến nói: “Đúng, tôi, đã biết lần kia tại khách sạn là chuyện gì xảy ra.”
“Cái gì. . . . . . Cái gì, cái gì. . . . . .” Hắn tiếp tục cà lăm.
Cô cũng tiếp tục tâm linh tương thông trả lời: “Khi nào thì biết? Nhắc tới cũng khéo, hôm nay vừa biết, Sở Bạch nói lên trong lúc vô tình, tôi mới biết được chân tướng sự tình .” Nói tới chỗ này, tay Trần Việt níu lấy vạt áo hắn dùng sức đẩy, hắn thuận thế ngã dựa về trên mặt ghế.
Buổi sáng nói chuyện phiếm với Sở Bạch, vô ý nói lên chuyện xấu hổ Cảnh Nhiên từng vào sai phòng khách sạn, truy vấn xuống, mới biết được đó là sinh nhật Cảnh Nhiên thì trong tiệm an bài tiết mục cho hắn, nghe đến cô bừng tỉnh hiểu ra, cũng tức giận đến thất khiếu (hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, một miệng) xì hơi, tên đàn ông đáng chết này lại xem cô thành kỹ nữ, sau đó công khai ăn cô!
“Cảnh Nhiên, anh thật đúng là ăn gan báo a, chiêu kỹ lại chiêu đến trên đầu tôi đây, sau đó còn gạt tôi nói là tôi cưỡng gi¬an anh, anh thật đúng là có gan!”
Tình thế đảo ngược nhanh như vậy làm cho hắn trở tay không kịp, Cảnh Nhiên chỉ cảm thấy đầu phát mộng.
Nội tâm không khỏi căm tức, trưởng tiệm, tôi và anh kiếp trước không có oán, kiếp này không có thù, tối đa cũng chỉ là mỗi tháng lấy ra một ít tiền từ trong túi quần anh, nhưng đó cũng là tôi vất vả làm việc đổi về, anh cũng không cần phải keo kiệt đến mức hại tôi chứ, xảy ra án mạng anh có biết hay không!
Hít sâu vài khẩu khí, hắn mới tìm về thanh âm của mình, có điểm bất đắc dĩ nói ra: “Khi đó tôi thật là vô tâm, đến ngày hôm sau mới biết được đi nhầm phòng.”
Trần Việt hừ hừ, thật lâu mới nói đến, “Cho nên hiện tại tôi liền cho anh một cơ hội chuộc tội.”
Cái gì gọi là "Thiện ác cuối cùng có báo, không phải không báo, mà là chưa tới. . . .” Hôm nay Cảnh Nhiên hắn cuối cùng tự mình cảm nhận được.
Hậu quả xấu của lần ở khách sạn, đúng là vẫn phải trả.
Miệng nhấp lại mímn, cuối cùng rốt cục nhắm mắt lại gật gật đầu, “Muốn tôi giúp như thế nào, nói đi.”
Vô luận giải thích như thế nào, chuyện ở khách sạn lần đó, sai đều ở trên người mình, chẳng trách ai, dù cho qua hồi lâu, có đôi khi trong nội tâm vô ý nhớ tới, vẫn cảm thấy đau lòng.
Nếu như làm nh