XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Cạnh Thiên Đường

Bên Cạnh Thiên Đường

Tác giả: Quản Ngai

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

iác thật mới lạ, giống như một đôi vợ chồng già đi xa lâu ngày, đột nhiên trở về nấu một bữa cơm ăn với nhau vậy. Tôi vừa ăn vừa ngắm Lông Mi. Em đang ăn rất ngon lành, thi thoảng lại ngẩng lên nhìn tôi, nét mặt không biểu cảm gì lắm.
- Quê em ở Tứ Xuyên à? Sao thích ăn cay vậy?
Tôi gắp một miếng đậu phụ,
Lông Mi ngẩng đầu lên, nhai miếng thịt bò hấp trong miệng, lắc lắc đầu.
- Sao chỉ nghe mỗi “Những Bông Hoa Ấy” thôi thế?
Ăn cơm xong, tôi vừa dọn dẹp bát đũa vừa hỏi em.
- Làm gì cũng phải một lòng một dạ, không được phân tâm ...
Dọn bát đũa xong, chúng tôi đứng bên bồn nước cùng rửa bát.
Tôi đưa bát đũa bẩn cho Lông Mi, em rửa sạch rồi đưa lại cho tôi để vào tủ bát. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, rất thích, thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào tay đối phương, cả hai đều cảm thấy lúng túng một cách kỳ lạ nhưng cũng rất ngọt ngào.
Ngồi trên ghế xem “Vũ công trong bóng tối”[25'>: hình ảnh Björk khiêu vũ giữa tiếng xe lửa ầm ĩ, tiếng các loại máy móc trong công xưởng va đập vào nhau, tiếng chân bước, và đủ thứ tiếng động khác của tự nhiên, đặc biệt khiến người ta xúc động. Trước khi bị hành hình, dù cổ bị đeo gông, nhưng Björk vẫn tiếp tục mỉm cười hát lên bài ca của mình.
[25'> Tên gốc tiếng anh: Dancer in the dark.
Liếc nhìn sang phía Lông Mi.
Em đang dán chặt mắt vào màn hình ti vi, hai hàng lông mi dài chớp chớp, khóe mắt ươn ướt, có lẽ vì quá cảm động, nấc lên một tiếng rồi gục mặt vào vai tôi. Tôi thuận thế ôm chặt lấy em. Lông Mi dựa vào tôi một lúc, hình như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, thở dài một tiếng, vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay tôi, đứng dậy ôm con dê nhỏ của em đi về phòng.
Hình như em luôn từ chối tôi?
Vì Bất Bất? Hay là vì cuộc sống hoang đàn của tôi trong quá khứ?
Nghĩ mãi cũng không thông, tôi chán chẳng buồn nghĩ nữa.
Ngáp ngáp mấy cái rồi cũng về phòng đi ngủ.
Chăn có mùi nắng. Chắc là buổi trưa Lông Mi đã đem ra ngoài phơi.
Đột nhiên thấy ở nhà có một người đàn bà chăm sóc mình thật thích, cuôc sống bỗng chốc trở nên mềm mại dịu dàng, chứ không cứng đờ khô khốc như trước. Tôi vui vẻ huýt sáo một điệu nhạc của Mozart.
Lấy trên giá sách ra một quyển truyện viết về Mozart. Đọc được một đoạn như thế này: Thời của Mozart, âm nhạc không hề có bất cứ giá trị kinh tế nào, không thể tiếp cận được khán giả, mà chỉ có thể ăn bám vào giáo hội và đám quý tộc, ông phải đi lang thang khắp châu Âu, đãi ngộ chẳng khác gì những người Di gan xem bói. Năm 1789, Mozart nợ nần chồng chất, cả củi để sưởi ấm cho qua mùa đông cũng không có.
Đọc mà chợt cảm thấy buồn, chìm vào trong trầm tư.
Tôi thích Bach của thời kỳ Baroque[26'>, và cả Mozart nữa. Có người nói, nếu như muốn đổi tên cho âm nhạc, thì phải đổi thành Bach hoặc Mozart.
Thế nếu đổi tên cho tình yêu, thì sẽ là ai đây?
[26'> Phong cách nghệ thuật châu Âu thế kỷ 16 – 17.






Tôi ngồi dựa lưng vào đầu giường, xem “Hiroshima tình yêu của tôi” của Margarita Duras, đọc được một câu khiến người ta không khỏi thở dài cảm khái:
Chiến tranh kéo dài mãi mãi không kỳ hạn, tuổi trẻ của tôi cũng không có giới hạn. Tôi đã không thể thoát khỏi chiến tranh, thì cũng không thể thoát khỏi tuổi trẻ của chính mình.
Chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng lại khiến người ta đau đến tận cùng.
Quên kéo rèm cửa. Sáng sớm đã bị ánh mặt trời chói mắt làm tỉnh giấc.
Vươn vai đi ra phòng khách, kinh ngạc phát hiện Lông Mi đang thu dọn đồ đạc, hình như chuẩn bị đi xa.
Em nhìn tôi, khẽ chau mày rồi mỉm cười lắc đầu.
- Dạo này anh cũng rỗi, ra ngoài chơi một chuyến cũng tốt, nghe nói phong cảnh ở đó cũng đẹp lắm. Với lại lái xe đi tiện hơn nhiều, không phải vậy sao?
Có lẽ Lông Mi bị đề nghị lái xe đi của tôi hấp dẫn, lại thấy vẻ chân thành trên nét mặt tôi, nên cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
- Đến nơi chó ăn đá gà ăn sỏi đấy kiếm tiền kiểu gì?
Tôi trề môi hỏi.
- Kiếm thứ tiền mà người có tiền cũng không dễ gì kiếm được.
Đến Tây Đệ, chúng tôi trú trong một khách sạn gia đình trong thị trấn cổ.
Một khách sạn ba tầng cũ kỹ. Nghe đồn là nhà cũ của nhà họ Hồ, trong gia phả nhà họ Hồ cũng có một vài ghi chép về chuyện này. Một cán sân lớn, trồng quýt và cây hạnh. Mùa xuân ấm áp, hoa hạnh nở rộ, hương thơm ngan ngát. Còn cây quýt thì vẫn chưa thấy động tĩnh gì, nghe nói là đến mùa thu mới nở hoa.
Một đôi vợ chồng già.
Bà già thì rất hòa nhã nhiệt tình, đối xử với chúng tôi như con cái trong nhà, cẩn thận chu đáo từng ly từng tí một. Còn ông lão thì rất quái dị, gương mặt lúc nào cũng như phủ một đám mây âm u, không có chút biểu cảm. Mỗi khi nhìn người khác, trán ông đều nhăn tít lại, mắt hướng lên trên, miệng rít cái tẩu thuốc cũ kỹ không biết đã bao nhiêu năm tuổi. Ông già đặc biệt có ý kiến với tôi, có lẽ tại tôi thích đi loăng quăng trong nhà, nên ông lo tôi sẽ trộm mất thứ đồ cổ nào đó của ông hay sao? Thực ra thì ngoài gian nhà cũ ra, nơi này chẳng có gì đáng gọi là đồ quý cả.
Lông Mi dẫn tôi trèo lên nóc nhà, trên đó