Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

ràng đang là một buổi sáng mùa thu mát mẻ, nhưng sao anh cảm thấy thời khắc này u ám, nặng nề kinh khủng. Không biết là trời đổ mưa lất phất từ bao giờ mà áo anh đã ngấm nước, và mí mắt anh cũng ươn ướt.
Mưa mùa thu mang theo cái lạnh, rất lạnh, không chỉ là cái lạnh trong không khí, mà còn có vô số trái tim nữa.
Nhặt đồ xong, anh đứng thẳng dậy trong cơn mưa, xách chúng lên nhà.
Khi anh đi vào, Dương Duệ đang bôi dầu hoa hồng vào chân Tô Tiểu Lương. Lặng lẽ rót cho cô một cốc nước, anh biết mình không nên tiếp tục ở lại đây, liền nói: “Grand, tối qua Tiểu Lương bị sốt 39.9 độ đấy, bác sĩ dặn hôm nay phải truyền nước thêm hai lần nữa mới khỏi hoàn toàn. Tôi có chút việc ở trường nên xin phép về trước đây.”
“Hạ Thần, cảm ơn anh, nhờ anh…”
“Về Tô Tiểu Lãng thì em cứ yên tâm, tất cả đều ổn. Em cứ nghỉ ngơi dưỡng bệnh đi, chuyện công việc không cần phải gấp quá, từ từ rồi tìm cũng được.”
Bóng Hạ Thần biến mất sau cánh cửa, để lại là tiếng cửa đóng sầm lại cùng tiếng đồng hồ lí nhí tích tắc mãi không thôi ngoài phòng khách, cảm giác lạnh lẽo vô cùng.
Im lặng, có nhiều lúc sự im lặng cũng là một thứ gì đó rất đáng sợ.
Nhất là khi hai người vốn rất hiểu rõ về nhau, ấy vậy mà bây giờ lại chẳng có chuyện gì để nói với nhau, chỉ biết ngồi đó, mặc cho bầu không khí tĩnh lặng bao trùm toàn bộ không gian.
Hương dầu hoa hồng nồng nặc xông lên mũi Dương Duệ, anh đứng lên, đi vào bếp rửa tay, rồi quay ra ngồi nhìn cô mãi mới bắt đầu mấp máy đôi môi:
“Tại sao ngay từ đầu không nói cho anh biết?”
“Nói cho anh biết thì có thay đổi được gì?”
Vừa buột miệng đáp lời, Tô Tiểu Lương nhận ra câu nói của mình mang đầy tính chất trách móc, cô vội vàng hỏi tiếp: “Có phải là ông ta không?”
“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
Nghĩ tới phong cách hành động thẳng tay của Vu Chấn trong nhiều năm nay, Dương Duệ trũng mắt xuống.
Những lời cô ấy nói không phải là không có lý, coi như khi vừa nhận quyết định cho nghỉ việc, cô ấy nói cho anh biết ngay từ đầu thì có thể thay đổi được gì? Từ khi Vu Chấn đến đây, anh đã gửi rất nhiều thư về Úc, điện thoại cũng gọi rất nhiều nhưng không nhận được bất cứ phản hồi nào, điện thoại cũng không liên lạc được. Cộng với những thông tin Tống Thạch Nhất nghe ngóng được, anh có lý do để tin là kế hoạch kéo Vu Chấn ngã ngựa của mình hình như đã thất bại. Trước khi trở vể Trung Quốc, không phải anh chưa nghĩ đến khả năng này, chỉ là có quá nhiều chuyện bất ngờ ngoài dự kiến đã xảy ra, vì thế, có lẽ bây giờ khó mà đi tiếp các bước được nữa.
Không ngờ anh lại diễn tả sự việc bằng cụm từ nghe nghiêm trọng và tàn độc quá, Tô Tiểu Lương thảng thốt, buồn bã nói:
“Ông ta muốn nhổ cỏ tận gốc cuộc sống của em, muốn để em thấy khó mà thoái lui? Hoặc có thể nói, đây chính là cái giá em phải trả vì đã cướp mất con rể của ông ấy.”
“Anh không nói đùa đâu.”
Nụ cười của cô chẳng những làm Dương Duệ không thể cảm thấy đỡ nặng nề hơn mà lại càng thêm bi quan, anh trầm ngâm hơn bao giờ hết:
“Có lúc anh đã tự hỏi, việc anh trở về bên em rốt cuộc là đúng hay sai. Nhóc ơi, anh biết em rất coi trọng công việc của mình…”
“Anh hối hận sao?” Chưa bao giờ thấy anh chán nản như bây giờ, Tô Tiểu Lương thấy tủi thân, hoang mang cảm nhận khoảng cách giữa hai người đang càng ngày càng xa hơn.
“Không, anh không hề hối hận khi quay lại đây, càng không hối hận khi được ở bên em. Chỉ là, anh sợ mình không thể mang hạnh phúc và niềm vui đến cho em. Từ ngày biết anh đến nay, hình như em đã phải đau khổ đấu tranh rất nhiều rồi, đến bây giờ lại càng đau khổ hơn. Nếu như không phải vì anh, em đã không mất việc và cũng không vô duyên vô cớ gặp nhiều chuyện đau đầu như thế này…”
Cúi gầm mặt xuống, Dương Duệ nhớ tới câu nói đầu tiên Vu Anna đã nói với anh khi cô ấy vừa tỉnh:
“Dương Duệ, em đã không chết được, anh phải hiểu ý nghĩa của điều đó.”
Những lời nói đáng sợ ấy làm Tô Tiểu Lương run lên vì lạnh, thế nhưng, trong thời gian này, cô hiểu rõ bản thân mình không thể thay đổi được điều gì.
Khi người đàn ông trở nên yếu mềm, người phụ nữ lại càng phải cứng rắn.
Nếu không, tất cả mọi cố gắng sẽ đều đổ sông đổ biển hết.
Tình yêu có nên tiếp tục không?
Không phải hỏi nhiều, câu trả lời chắc chắn là có.
Nếu đã là có, thì cô không được phép đầu hàng, phải dũng cảm mà bước tiếp.
Lảo đảo đứng lên giáp mặt với anh, cô vòng tay qua cổ Dương Duệ, tựa đầu xuống vai anh, nhẹ nhàng nói:
“Nếu như sự nghiệp có thể đổi lại tình yêu, thì em sẽ cố gắng coi như mọi phấn đấu trong công việc sáu năm qua chính là nỗ lực để được ở gần anh, em không hề hối hận.”
Trong nháy mắt, câu nói nặng tình đó của cô làm Dương Duệ thấy rưng rưng.
Còn có điều gì có thể cảm động hơn câu nói này của cô? Chẳng lẽ lại thế này, ngay từ quyết định đầu tiên đã không phải là sự xúc động nhất thời, đến bây giờ quyết không lùi bước cho dù có không bước tiếp được nữa.
Trái tim anh ấm dần lên, anh chầm chậm ngẩng đầu lên, ôm chặt Tô Tiểu Lương vào lòng:
“Nhóc ơi, không phải anh có ý trách móc em. Chiều