Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
iêm giọng nói tiếp: “Nếu làm thuyết khách thì tôi sẽ không nói những điều này. Thực sự thì tôi cũng không tán thành kiểu thầm yêu trộm nhớ như trẻ con của thằng nhóc Dương Duệ này. Vừa rồi tôi chẳng đã nói mình rất ngưỡng mộ cô đấy, biết tại sao không? Đấy là vì tôi ngưỡng mộ cái ma lực tỏa ra trên người cô, nó có sức mạnh làm cho Dương Duệ hoa hết mắt mà chọn bước đi trên một con đường đầy chông gai nguy hiểm vô cùng. Cô và nó quen biết đã lâu, chắc cũng hiểu nó là thằng xưa nay làm việc gì cũng rất thận trọng, bình tĩnh. Nhưng riêng hễ động đến chuyện gì về cô hay có liên quan đến cô thôi là nó lại phản ứng vô cùng dữ dội, rất nhiều lần rồi, cứ như bị ma nhập ấy”.
Những lời nói đó thật có tác dụng biến đổi con người. Tô Tiểu Lương ngẩn người, vô cùng kinh ngạc vì sự thẳng thắn bộc trực của anh ta, lại càng có cảm giác ngờ ngợ, tò mò về những lời anh ta nói rốt cuộc có hàm ý gì. Ly hôn, Tống Thạch Nhất đang ám chỉ điều này ư?
“Ý của anh là tôi nên quay về bên anh ấy? Không cần quan tâm đến những nỗi đau đã qua, cũng chẳng cần tính xem tương lai liệu có tươi sáng hay không?”
“Tôi chỉ là một người ngoài cuộc, không thể quyết định thay cô”. Nói xong câu nói tưởng thờ ơ này xong, Tống Thạch Nhất lại tiếp tục: “Cổ nhân có câu: Muốn tìm báu vật dễ không, tình lang được kẻ hết lòng khó thay. Ở bên kia, Dương Duệ chỉ nói chuyện giữa cô và nó với một mình tôi và cũng chỉ có thể nói với một mình tôi. Có thể nói thế này, nếu như có một ngày phải lấy tính mạng nó ra để đổi lấy mạng sống cho cô, tôi nghĩ Dương Duệ sẽ chẳng nao núng mà thực hiện ngay”.
“Tại sao khi đó lại ra đi?” Đây có lẽ là một câu chất vấn nhưng Tô Tiểu Lương – lúc này nước mắt đã phủ đầy hai má, lại hỏi với giọng rất yếu ớt.
“Nó chưa nhắc đến chuyện này bao giờ cả, có lẽ cô nên đích thân hỏi nó xem. Tô Tiểu Lương, cô có yêu nó không?”
““Anh...” chắc đến giờ anh phải vào làm thủ tục rồi phải không?”
Thoáng thấy anh ta liếc nhìn đồng hồ, Tô Tiểu Lương vẫy tay gọi phục vụ tính tiền.
Vốn không câu nệ tiểu tiết, Tống Thạch Nhất nói cảm ơn một câu rồi cũng không ngăn cô lại. Nhận thấy cô có vẻ không muốn trả lời câu hỏi của mình, anh ta cũng không hỏi lại nhiều, khoác ba lô lên vai, rồi toét miệng cười như trẻ con, dường như những người đàn ông với những suy nghĩ chín chắn và nghiêm túc vừa rồi không phải là anh ta nữa. Tiễn anh ta đến khu vực kiểm tra an toàn, Tô Tiểu Lương quay trở ra, vô tình ngoái lại phía sau, thấy Tống Thạch Nhất, đang đứng xếp hàng trong dòng người đông đúc, lấy ngón tay chỉ vào chính lồng ngực của anh ta và nhìn cô tủm tỉm cười.
Tô Tiểu Lương hiểu ngay hàm ý của động tác này: Phải cảm nhận bằng trái tim, chẳng phải là thế sao?
Một đêm tĩnh lặng, Tô Tiểu Lương lại mất ngủ.
Biết cậu em đang ngủ say trong phòng, trằn trọc không sao ngủ được, Tô Tiểu Lương mở tủ lạnh lấy ra một lon bia rồi đi lên sân thượng.
Bầu trời rực rỡ muôn ngàn ánh sao, ánh sáng lấp lánh như đang lắc rắc rơi rụng xuống dưới mặt đất, gió buổi đêm khẽ lay động mái tóc, Tô Tiểu Lương lẳng lặng đứng một mình trong đêm, nhìn những vòm cầu vồng bằng ánh đèn, những tòa nhà cao tầng san sát nhau phía xa xa.
Cảm giác lạnh buốt rõ mồn một của buổi đêm thuận đường chạy thẳng vào trong tim, những câu nói lúc chiều của Tống Thạch Nhất vẫn quanh quẩn trong trí óc cô.
Bỗng nhiên, trái tim đau kinh khủng.
Dương Duệ, Dương Duệ...
Nửa đêm mơ về một thời tuổi trẻ nông nổi, cái tên đã khắc ghi rất sâu trong trái tim cô từ rất lâu này, cái tên cô đã cất tiếng gọi không biết bao nhiêu lần này, nó như đang phát ra thứ màu xanh lam tím tái yếu ớt.
Đầu óc rối như tơ vò, những con sóng lòng nhấp nhô liên miên, Tô Tiểu Lương gắng sức lắc lắc đầu. Uống hết một lon bia, nghĩ đến ngày mai còn phải đi làm, cô xoay mình định trở về phòng, bỗng thấy Tô Tiểu Lãng đang lẳng lặng đứng bên cánh cửa kính ngăn giữa căn phòng bên trong và sân thượng từ lúc nào không hay. Không có ánh đèn nên Tô Tiểu Lương không nhìn rõ thái độ trên mặt nó ra sao, nhưng có thể dễ dàng cảm nhận được trong đôi mắt nó có nỗi đau đớn rõ ràng:
“Sao thế, không ngủ được à? Hơn một giờ rồi, mau đi ngủ thôi, sáng mai em còn phải đi học mà”.
“Chị cũng không ngủ được à? Có tâm sự gì sao?
“Dạo này áp lực công việc hơi nặng, thành tích của chi nhánh phía Nam không tốt lắm, hơn nữa có một đơn hàng ký với tỉnh F năm ngoái, giờ vẫn chưa thu được tiền về”.
Chuyện hôm sinh nhật vẫn hiện rõ mồn một trong mắt, người thông minh như cô tất nhiên sẽ không đề cập đến Dương Duệ mà lấy lý do công việc để biện minh tất cả cho việc mất ngủ này.
Tuy nhiên, thực ra đây chỉ là một nguyên nhân rất nhỏ.
Trong bóng tối, khi quay trở về phòng mình, nỗi đau đớn trong lồng ngực làm trái tim cậu hơi rung động và xuất hiện một suy nghĩ khác, rồi nó nhanh chóng trở thành sự khẳng định.
Một đêm mất ngủ.
Ngày hôm sau, Tô Tiểu Lương tới công ty rất sớm. Có một dự án do Quách Đại Dũng phụ trách sắp tiến hành đấu thầu, cô cần kiểm tra gấp lại hồ sơ dự thầu, đến khi ra khỏi phòng làm việc