The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

tắt, mặt hồ xanh ngắt giờ là một khoảng không tối tăm như mực nằm gọn lỏn trong bóng đêm. Trên con đường trải đá nho nhỏ vòng vèo quẩn quanh như tâm trạng họ lúc này, Tô Tiểu Lãng lững thững sánh bước đi bên Dương Duệ. Trầm lặng một lúc rõ lâu, bây giờ cậu ta mới bắt đầu lên tiếng, giọng nói nghe có vẻ hơi khàn:
“Ngày ấy tại sao lại bỏ đi?”
Dương Duệ hoàn toàn không ngạc nhiên hay ngỡ ngàng trước câu hỏi thằng thừng nhằm tấn công trực diện này của cậu ta, xoay lưng tựa vào lan can chạm trổ hoa văn bao quanh hồ, đáp: “Bởi vì có một số trách nhiệm và lý do bất khả kháng không thể né tránh.”
“Điều này được coi là câu trả lời thỏa đáng mà anh có thể đưa ra, hay xem nó như lời giải thích?”
Tô Tiểu Lãng nhếch mép cười mỉa. Vốn tưởng rằng sẽ được nghe những lời lẽ biện bạch thể hiện sự ăn năn hối tiếc tha thiết từ miệng Dương Duệ, nhưng nghe xong câu trả lời, cậu ta không sao giấu được thái độ mỉa mai xen ấm ức của mình:
“Được, cứ coi đây là lời giải thích đi. Đã nhẫn tâm bỏ đi lâu như vậy rồi, tại sao quay trở về làm xáo trộn cuộc sống yên ổn của chị em tôi làm gì?”
Dương Duệ đưa ánh mắt nhìn xa xăm ra phía mặt hồ, cuộc sống mệt mỏi không được phép lẩn trốn, luôn luôn phải dốc hết sức lực trong sáu năm qua lại hiện lên rõ mồn một như một thước phim đen trắng đang được trình chiếu trên tấm phông đen ngòm trước mắt anh. Những ký ức này thường ngày anh hoàn toàn không hề muốn nhớ lại một chút nào, điều kỳ lạ là tại sao hễ cứ nói chuyện với Tô Tiểu Lãng thì chúng lại hiện về rõ mồn một như vậy? Thế rồi khi đưa ánh mắt nhìn sang khuôn mặt trẻ trung đầy sức sống của Tô Tiểu Lãng đang đứng bên cạnh anh chợt hiểu ra, chính bản thân mình cũng từng một thời giống cậu ta, đầy sức sống, đầy nhiệt huyết và luôn cảm thấy thế gian không có gì quá lớn lao mà không thể không làm được, chỉ cần muốn thì nhất định sẽ giữ vững được lập trường và cách suy nghĩ của bản thân mãi mãi.
Vì vậy anh đã không hề do dự khi lập điều ước được đi tới cùng trời cuối đất với người con gái anh yêu thương nhất trong cả cuộc đời, nhưng thế sự đâu phải lúc nào cũng theo ý muốn chủ quan của con người?
“Xem ra, anh không hề có chút áy náy hay ân hận gì về chuyện bỏ đi sáu năm trời rồi bất chợt quay về nhỉ, một chút cũng không hề có! Dương Duệ, anh không thấy mình không đáng mặt đàn ông sao?”
Tô Tiểu Lãng cũng xoay người tựa lưng vào hàng lan can bao quanh hồ, câu trả lời không thỏa đáng của Dương Duệ làm lửa giận trong cậu bốc lên nghi ngút, chính cậu cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Tiểu Lãng phát hiện ra một điều là mỗi khi tiếp xúc với Dương Duệ, có một cảm giác vô hình có sức đè nén, nặng nề được sinh ra trong người cậu. Sự lịch lãm, điềm đạm và chín chắn của Dương Duệ như có chất keo dính chặt vào bụng dạ cậu, khóa chặt mọi suy nghĩ và ý niệm trong đầu cậu một cách khó hiểu và khiến cậu không biết phải làm sao. Cậu ta lại quá trẻ để tìm được cách giải tỏa thứ cảm giác chưa gặp bao giờ trong đời như thế, chỉ đành cố gắng che đậy nó đi bằng sự giận dữ và thái độ lạnh lùng.
Mặt đang nghiêng nghiêng hướng về phía mặt hồ, hơi nhếch môi cười nhạt, Dương Duệ bỗng quay lại, điềm đạm nói: “Tiểu Lãng, theo cậu thì thế nào mới được coi là đáng mặt đàn ông?”
“Ít nhất thì giữ cái gì cũng phải giữ thật chắc, nếu đã bỏ thì bỏ luôn đi. Mấy năm trước, anh bỏ chị tôi lại trong cô đơn không nơi nương tựa, đến bây giờ, thời gian đã qua đi lâu như vậy rồi còn quay trở về tìm lại. Chẳng lẽ anh chưa bao giờ nghĩ rằng trong sáu năm nay chị ấy có lẽ đã tìm được tình yêu và cuộc sống mới cho mình rồi sao? Phải quên đi người mình hết mực thương yêu khó khăn là thế, chị ấy đã mất sáu năm để quen với cuộc sống không có anh bên cạnh, anh dựa vào cái gì mà nói muốn quay lại là quay lại ngay, để dồn chị tôi đến với vực thẳm khổ đau một lần nữa?”
Nụ cười nhàn nhạt dần dần chuyển sang trạng thái đau khổ, trái tim bất an xen lẫn đau đớn của anh như đang căng phồng, trương to lên bội lần, Dương Duệ khẽ nói:
“Tôi của bây giờ làm cô ấy đau khổ lắm sao? A… có lẽ, có lẽ thế, có thể do sự ích kỷ của tôi…”
“Sáu năm trước, chị tôi đã đau khổ đến nỗi tưởng như không thể sống nổi, đêm nào chị ấy cũng dùng nước mắt để rửa mặt anh có biết không. Sáu năm sau, tuy biểu hiện không giống như xưa nhưng ngày cũng như đêm, thần trí lúc nào cũng vô cùng hoảng loạn.”
Ngẩng mặt nhìn lên những vì sao lấp lánh trên trời, nhắc đến chị, lời lẽ của Tiểu Lãng trầm lắng đến lạ thường: “Nếu như vậy rồi còn không được coi là đau khổ, chẳng lẽ anh muốn chị ấy phải chết đi rồi mới hả lòng sao?”
Nụ cười của Dương Duệ càng đau đớn hơn khi nghe Tiểu Lãng nói, anh chỉ cảm thấy dường như từ cổ họng đến trái tim anh rải đầy những mảnh thủy tinh vỡ, mỗi lần hít thở đều bị chúng chà xát, cào xé và đâm tán loạn làm máu tươi ứa ra lênh láng: “Tôi yêu cô ấy, tại sao lại muốn cô ấy chết? Lần quay trở về này, tôi muốn thực hiện lời hứa của chính mình. Tôi biết chuyện sáu năm trước đã trở thành một vết thương không thể chữa lành của cô ấy, vì vậy tôi nguyện lấy phần đời còn lại