Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342071

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.

ang mang sợ hãi nào, cứ như thể trong xương cốt của cậu ta có một tố chất đặc biệt để có thể bình thản tự tin không nao núng trong bất kỳ tình huống nguy cấp nào. Nếu như hỏi có điều gì có thể làm cậu ta hoảng loạn mất tự chủ thì xem ra chỉ có cô gái đang nằm trong tay mình thôi. Thả Tô Tiểu Lương liệu cậu ta có làm theo yêu cầu của mình không?
Dường như đọc được những băn khoăn trong lòng ông ta, Dương Duệ nhẹ nhàng nói:
“Ông không phải lo, tôi đã đến đây rồi thì không thể không nghe lời ông, mũi tên đã bắn ra không thể quay lại”.
Thận trọng cúi xuống tháo thuốc nổ được cuốn trên người Tô Tiểu Lương ra, Cừu Đại Hải thao tác cực kỳ nhẹ nhàng. Tuy nhiên đầu óc Tô Tiểu Lương trống rỗng, trắng xóa như đất trời mênh mang phủ đầy tuyết trắng, điều duy nhất cô có thể làm là dính chặt ánh mắt vào Dương Duệ, như thể phải làm như vậy mới hấp thụ được hơi ấm của anh. Anh đã từng là vầng mặt trời sáng rực sáng, chói lóa nhất trong cuộc đời cô, không phải sao? Xưa nay chưa từng có giây phút nào khoảng cách giữa anh và mình lại xa cách hơn lúc này và trước nay cũng chưa từng có phút giây nào anh lại gần mình hơn lúc này.
Cuối cùng cũng gỡ hết chỗ thuốc nổ ra, Cừu Đại Hải bất giác thở phào một hơi, trong lòng còn hoài nghi nên ông ta chưa cởi hết dây trói buộc quanh hai cổ tay Tô Tiểu Lương.
Trái tim nằm trong tình thế như kiếm treo ngược cuối cùng quay trở về trạng thái ban đầu, Dương Duệ nhếch môi cười yên lòng.
Tô Tiểu Lương bị Cừu Đại Hải đẩy đi, mệt mỏi lảo đảo mấy bước khi lấy được thăng bằng cô liền ngoảnh mặt lại, sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy: “Dương Duệ, em không thể bỏ mặc anh như thế này được”.
“Nhóc, giống như anh đã từng bỏ mặc em ấy, lần này em cũng bỏ mặc anh như vậy. Đi đi!”
Câu nói kiên quyết mà dịu dàng của anh trong chớp mắt lại làm hai mắt Tô Tiểu Lương tiếp tục đẫm lệ, một tay cô phải vịn vào thành chiếc bàn cũ kỹ bị bỏ không với một lớp bụi dày cộp để khỏi chao đảo và ngã quỵ xuống, tay còn lại đưa lên bụm chặt miệng, buộc mình không được phát ra những tiếng nức nở thảm thương vào lúc này. Từ rất lâu rồi cô tự cảm thấy mình là một cô gái được nuôi dưỡng bởi dòng máu kiên cường ngấm vào tận xương cốt, thực tế đã chứng minh, bao nhiêu năm nay cô vẫn nhất mực kiên cường, kiên cường đối mặt với nỗi buồn ly hợp. Nhưng đến bây giờ cô phát hiện ra mình không còn sức để kiên cường nữa, hai chân đã mềm nhũn và muốn ngã gục rồi.
Cô không sao tưởng tượng được và cũng không muốn tưởng tượng nếu người đàn ông cô đã quen thân từ năm mười lăm tuổi không còn trên cõi đời này...
Sáu năm trước anh nhẫn tâm dứt áo ra đi, nhưng ít nhất vẫn còn sống trên đời, cho dù là sống dưới một bầu trời khác, với một người phụ nữ khác.
Đứng trước sự sống và cái chết, tình yêu thù hận nổi lên như những chùm ánh sáng chiếu qua chiếu lại trong không gian hỗn độn làm người ta thương tiếc khôn cùng.
Đưa tay lên lau những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má, Tô Tiểu Lương lắc đầu:
“Em không thể... Dương Duệ...”
“Từ xưa đến nay, trong cảm nhận của anh, em là một cô gái thông minh hơn người, vì vậy lần này cũng đừng làm anh thất vọng! Đi đi, nhanh lên!”
Thoáng thấy vẻ mặt Cừu Đại Hải hơi thay đổi, giọng điệu Dương Duệ không còn nồng ấm vỗ về nữa mà chuyển sang lãnh đạm lạnh lùng.
Mệt mỏi lên đến cực điểm, Tô Tiểu Lương không còn sức để hít thở, cũng không còn khả năng để suy nghĩ thêm gì nữa, cô chỉ biết lắc đầu và lắc đầu, nước mắt cũng vì thế mà chao đảo theo.
“Được, em đi...”
Run cầm cập vì thiếu nước, môi đã trắng bệch vì cơ thể quá mệt mỏi, biết rằng Dương Duệ chỉ muốn bảo vệ mình mà thôi, Tô Tiểu Lương chậm chạp quay người bước đi.
Hai chân nặng trĩu hơn đeo gông trì, cô trầy trật lắm mới lê được một bước. Mỗi một bước chân, cơn hoảng loạn trong cô lại tăng thêm một phần. Gần đến cửa bỗng cô dừng lại, bóng hình gầy gò yếu ớt của cô bỗng dựng dậy thẳng tắp. Trong căn phòng vắng lặng được sưởi bằng thứ ánh sáng vàng vọt tờ mờ, chỉ nghe thấy tiếng cô dõng dạc từng từ: “Chẳng phải anh muốn cầu xin sự tha thứ của em sao? Vậy thì phải sống quay trở về gặp em. Nếu không em sẽ mãi mãi không tha thứ cho anh!”.
Không chần chừ do dự nữa, Tô Tiểu Lương vịn vào lan can đi xuống dưới nhà, cơ thể cô đã mềm nhũn và tê liệt như đống bùn nhão từ lâu rồi.
Khi thấy bóng Tô Tiểu Lương xuất hiện dưới chân cầu thang, Trịnh Phàn và Lý Đào vội vàng chạy đến đỡ lấy cơ thể xiêu vẹo chỉ chực ngã của cô.
Đêm tối nặng nề, trong tầm mắt không thấy được gì khác ngoài một màu đen tối sẫm.
Đèn trong tòa nhà văn phòng bật sáng và là nguồn sáng duy nhất trong màn đêm tối đen này, và cũng là tâm điểm để tất cả mọi người có mặt tại hiện trường cùng hướng tới.
Tô Tiểu Lương mệt rã rời đứng bất động nhìn về khung cửa sổ nơi chỉ mấy phút trước chính cô là người đứng tại đó, răng cắn chặt vào môi, chỉ sợ bất cẩn một chút thì cảnh tượng hãi hùng sẽ xảy ra. Người cô đong đưa như đang liên tục nhắc nhở cô rằng mình đã chấp nhận sự thật rồi, nhưng ý chí trong cô vẫn kiên quyết muốn chống lại sự thật đó.


Polly po-cket