XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

ính toán, so đo xem thế nghĩa là thế nào, chỉ biết tập trung vào chuyện chính, cô vội hỏi: “Hạ Thần, có chuyện gì xảy ra thế này, nói cho tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Ánh mắt vẫn mang đầy vẻ khó hiểu, tâm tư rối bời, Hạ Thần khẽ nhăn mày, anh đề nghị cùng đến gặp Tô Tiểu Lãng để nói chuyện.
Chẳng kịp gật đầu, Tô Tiểu Lương liền cất bước đi luôn. Hai người đàn ông đi phía sau chào hỏi nhau một câu xong cũng chẳng nói thêm được câu gì, chẳng hiểu sao Dương Duệ có cảm giác thái độ của Hạ Thần trong lần gặp này có gì đó rất kỳ lạ. Những dự cảm chẳng lành được thể nảy sinh tiếp trong lòng anh, ánh mắt dịu dàng của anh như góp phần giúp màn đêm lạnh lẽo ấm áp hơn – lẽ nào Tô Tiểu Lãng đánh nhau liên quan đến mình, hoặc có liên quan đến chuyện cô ấy quay trở về bên mình?
Đêm khuya vắng vẻ, chỉ có hai hàng đèn bên đường đứng đó, và phát ra thứ ánh sáng chói mắt.
Hạ Thần đã đến đây rồi nên tìm đường đến đồn cảnh sát khu vực không có gì khó khăn, tới nơi lại có người đưa họ đến chỗ Tô Tiểu Lãng đang bị tạm giữ ngay tức khắc. Trong căn phòng tạm giam chỉ khoảng chục mét vuông, trên có treo một chiếc đèn to tướng dùng để thẩm vấn nghi can đang phát ra thứ ánh sáng chói mắt vàng vọt, ngay phía dưới là chiếc bàn rộng hình vuông, Tô Tiểu Lãng đang ngồi phía sau bàn, mặt mũi ảm đạm não nề.
“Thực ra chuyện này cũng không nghiêm trọng đến mức phải định tội kết án gì, chủ yếu là do thái độ của phụ huynh đối phương nên…”.
Lên tiếng cảm ơn đồng chí cảnh sát đã đưa mình vào gặp em, Tô Tiểu Lương hiểu ngầm ý của anh ta là phải liên hệ và thương lượng với gia đình bên kia.
Đẩy cửa ra, Dương Duệ đang chuẩn bị bước vào trong thì Hạ Thần kéo anh lại, anh ta khẽ nói: “Tốt nhất anh không nên vào trong”.
“Tại…”
Nhìn bộ dạng ngập ngừng như có chuyện gì khó nói của Hạ Thần, Dương Duệ lại thôi không nói nữa, anh để Tô Tiểu Lương nói chuyện riêng với em trai, còn mình đi ra ngoài.
Gió nam thổi qua, mang đến cảm giác lạnh lẽo. Những tán cây quảng ngọc lan um tùm, hương thơm man mát dìu dịu của chúng xông vào tận phổi. Những cây đèn đường vẫn đứng đó, thực hiện nhiệm vụ chiếu sáng không ngừng nghỉ của chúng. Dương Duệ đứng tựa vào thân một cây quảng ngọc lan, đứng rất lâu mà không nói gì. Hạ Thần đang ngồi trên chiếc ghế đá dài dưới gốc cây cũng im lặng, tay chân và biểu cảm thay đổi liên tục, có vẻ anh ta đang suy nghĩ, đắn đo chuyện gì đó.
Đến khi hai ánh mắt va vào nhau, Dương Duệ mới lên tiếng hỏi trước: “Anh biết tại sao Tô Tiểu Lãng đánh nhau như vậy không?”
Hạ Thần không ngạc nhiên vì câu hỏi này lắm, nhưng anh vẫn lặng yên, đang không biết bắt đầu như thế nào. Chính tai anh đã nghe Tô Tiểu Lãng kể lại chuyện Tô Tiểu Lương bị bắt cóc ở thành phố Z, vì thế đại khái cũng có thể đoán ra sự việc này có thể mang đến những biến chuyển thế nào giữa hai con người vốn còn vương vấn nhau này. Đêm nay hai người họ cùng xuất hiện bên nhau làm lòng dạ anh rối bời vô cùng. Nói đi nói lại thì tình cảm cũng không phải ngoại lệ, do được Tô Tiểu Lãng kể quá nhiều về chị gái cậu ấy, nên không biết từ lúc nào trong lòng anh đã nảy sinh một thứ tình cảm vô cớ với người con gái hiền hậu mà kiên cường này, dù là vô cớ nhưng anh không sao xua đuổi nó ra khỏi trái tim mình được. May sao thứ tình cảm này vẫn chỉ âm thầm tiến triển trong lòng Hạ Thần mà thôi, nên chưa có ảnh hưởng gì đến tình bạn giữa anh và cô, huống hồ ngay từ đầu anh đã chấp nhận rằng, tình yêu chân chính thì không cần phải chiếm hữu, chỉ cần đứng từ xa nhìn cô ấy có được hạnh phúc mình mon muốn, sống cuộc sống vô lo vô nghĩ, như thế là đủ rồi.
Duyên phận là thứ gì đó huyền diệu vô cùng, những người có duyên rồi sẽ được gặp nhau, nhưng khi gặp nhau rồi thì không nhất thiết phải yêu nhau, có phải vậy không?
Chờ mãi không thấy Hạ Thần nói gì, Dương Duệ tiếp tục hỏi: “Có liên quan đến tôi phải không?”.
“Sao lại có thể nghĩ như vậy…”
Hạ Thần không ngờ Dương Duệ lại thẳng thắn vào vấn đề chính nhanh đến vậy, nhất thời anh không kịp nghĩ ra lý do gì thỏa đáng để giải thích cho vụ ẩu đả lúc tôi.
Dương Duệ là con người tinh tế nhạy bén cực kỳ, chỉ cần liếc qua ánh mắt anh cũng nhận ra Hạ Thần đang suy xét xem nên nói thế nào cho phù hợp. Anh khẽ cười nhạt, tiếp tục lên tiếng hỏi: “Tiểu Lương nói quan hệ giữa anh và Tiểu Lãng không chỉ là tình thầy trò thông thường, mà còn thân thiết như những người bạn thân, vì thế chắc hẳn cậu ấy cũng sẽ kể cho anh những chuyện mà người khác không biết. Nếu như thực sự chuyện này có liên quan đến tôi thì cứ nói thẳng ra, không phải ngại, bất kể có thế nào thì tôi cũng không để bụng đâu”.
“Không phải là tôi lo anh để bụng, mà là…” Dựa vào chiếc ghế đá, tâm tư Hạ Thần có vẻ đang càng rối hơn.
“Anh có cảm thấy quan hệ giữa Tiểu Lãng và Tiểu Lương có gì đó kỳ lạ không? Ý tôi muốn nói là, có vẻ như có gì đó hơi quá khích”.
Tin rằng Hạ Thần không phải loại người thích đưa chuyện và bụng dạ xấu xa, lần đầu tiên Dương Duệ nói ra những nghi vấn trong lòng mình: “Có lẽ liên quan đến sự gặp gỡ hồi nhỏ của cậu