Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.

bao trùm lên khuôn mặt điển trai của Dương Duệ, anh hơi mím môi, vô vàn những cảm xúc đang xông lên đầu anh.
Bốp!
Một tiếng tát phá toang bầu không khí im lặng, Tô Tiểu Lương ngẹn ngào lên tiếng: “Tô Tiểu Lãng, rốt cuộc là em đang bị làm sao vậy? Đúng, chị đang tham gia vào một trò chơi tình ái không có kết quả, em có thể coi thường nó nhưng xin em hãy chỉnh đốn bản thân trước đã. Em không phải là một đứa trẻ ngỗ ngược, thế rốt cuộc chuyện này là như thế nào đây? Em có biết là người ta bị em đánh đến gãy mất ba cái xương sườn không? Cảm thấy mình đánh nhau giỏi lắm phải không? Chị cho em đi học đại học để đánh nhau với thiên hạ à?”
Trầm ngâm nhăn mày suy nghĩ, Dương Duệ giữ tay Hạ Thần lại ý bảo anh ta không vào nữa. Anh tin là Tô Tiểu Lương không muốn người khác xông vào trong lúc này.
Thế nhưng Hạ Thần lại không hiểu ý của Dương Duệ, lại cứ thế xông vào, cất giọng nghiêm trọng:
“Tiểu Lãng. Em đang nói cái gì vậy? Nhìn rõ đi, đứng trước mặt chính là chị gái em đấy, sao em có thể nói năng như vậy được?”
Mặc chiếc áo phông màu xanh lam, Tô Tiểu Lãng ngẩng đầu lên dưới ánh đèn tờ mờ của căn phòng, trên mặt vẫn còn vết đỏ ửng của mấy ngón tay, môi không chảy máu nhưng cắn chặt lại, ánh mắt đau khổ theo kiểu khó nói thành lời. Thấy bóng lưng Dương Duệ đứng phía sau ngưỡng cửa, Tiểu Lãng nhếch mép cười nhạt, có một suy nghĩ vụt qua trong đầu, không cân nhắc gì nhiều, cậu ta nói luôn: “Anh chị thấy thất vọng về em lắm phải không? Em cũng thất vọng về mình lắm. Anh chị đi khỏi đây đi”.
“Em…” Tô Tiểu Lương không biết nói gì nữa, lòng dạ hoang mang đau như cắt, trong phút chốc người cô chao đảo như muốn ngã.






Dương Duệ vội vàng chạy tới đỡ cô, ôn tồn bảo: “Bình tĩnh đi em, cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ”.
Hai thân hình dựa vào nhau ngay trước mắt làm ánh mắt sắc lạnh của Tô Tiểu Lãng dần trở nên u ám, đôi môi đang cau có không thể nào không run rẩy – Quả nhiên cô ấy và anh ta đứng với nhau trông rất đẹp đôi.
Ngoảnh mặt sang nhìn Tô Tiểu Lương đang không còn chút sức lực, hoàn toàn tựa vào thân người Dương Duệ. Hạ Thần thầm thở dài một tiếng trong lòng, bình tĩnh tiến tới trước bàn nói:
“Tiểu Lãng, bất kể là em nghĩ cái gì, bất kể em có thừa nhận sự việc ngày hôm nay là do lỗi của mình hay không, ít ra em cũng không được ăn nói hỗn láo với chị chứ. Chẳng lẽ em muốn để chị em thấy việc nhận em sáu năm trước là sai lầm sao. Con người ta không ai xấu hoàn toàn và cũng không có ai không bao giờ mắc lỗi. Chị em có gì sai khi dạy đỗ em không?”.
Những lời răn dạy có cả tình, cả lý của Hạ Thần làm Tô Tiểu Lãng cứng họng, không còn nói năng được gì nữa, cậu chỉ biết âm thầm đứng sau lưng Tô Tiểu Lương và khóc.
Ý thức được cảm xúc của anh trong câu nói này và cũng hiểu không nên chìm ngập trong đau khổ chẳng mang đến ích lợi gì như thế này, Tô Tiểu Lương thấy mình đã khóc đủ rồi, cô bình thản châm biếm:
“Anh không phải xin lỗi, nó cũng không phải xin lỗi, vốn dĩ em đang ăn cắp và tận hưởng sự ấm áp không thuộc quyền sở hữu của mình mà”.
Khẽ đưa tay lên lau nước mắt, Dương Duệ còn định tiếp tục phân trần nữa, nhưng Tô Tiểu Lương đã lạnh lùng quay người đi mà nói rằng:
“Bây giờ không phải lúc để nói những điều này, em muốn bảo lãnh cho Tiểu Lãng, đưa nó đến bệnh viện xin lỗi cậu bạn kia, xem xem có thể cầu xin được bố mẹ cậu ấy tha thứ cho không. Bất kể họ muốn đền bù thế nào đi nữa em cũng có thể chấp nhận, chỉ cần Tiểu Lãng không bị tù tội. Gãy mất ba cái xương sườn, cậu bé đó chắc chắn là đau đớn lắm, nhưng hi vọng bố mẹ cậu ấy thương tình nương tay”.
Gió đêm xào xạc, cái lạnh con người ta nổi da gà.
Hiểu là sự việc đã xảy ra thì không thể tránh được, Dương Duệ quyết định thử thăm dò bằng giọng điệu thoải mái: “Nhóc này, em có biết khẩu khí của em nghe thế nào không? Rất là giống lời của một bà mẹ cực kỳ thương con. Hì, anh có thể tưởng tượng ra sau này khi mình có con, chắc chắn em sẽ là một bà mẹ tận chức tận trách, làm tròn bổn phận lắm đây. Đây có được gọi là bản năng sẵn có của người mẹ không nhỉ?”
Đầu óc chỉ nghĩ ngợi xem ngày mai sẽ đến gặp bố mẹ người bị hại như thế nào, Tô Tiểu Lương hoàn toàn không để ý thấy sự thăm dò của Dương Duệ - hoặc có thể nói, cô có nhận ra nhưng không buồn nghĩ tới.
“Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, thì em cũng chính là mẹ nó, em chính là người chứng kiến sự trưởng thành dần dần của nó từ lúc còn là một đứa trẻ”.
“Anh hiểu tâm tình của em, thế nhưng em không phải là mẹ của cậu ấy, mà chỉ là chị gái thôi, có hiểu không?” Bàn tay anh nắm chặt hai bờ vai Tô Tiểu Lương, hơi ấm cứ thế được truyền xuống hai cánh tay cô, rồi dần dần lan rộng khắp cơ thể. Lặng nhìn ánh mắt hết sức chân thành ngay trước mặt, Tô Tiểu Lương cảm thấy ngữ khí của Dương Duệ có phần hơi quá đến mức cường điệu: “Sao em cảm thấy hôm nay anh cứ lạ lạ thế nào ấy? Rốt cuộc anh đang muốn nói điều gì?”
Đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, Dương Duệ thầm thở dài trong bụng, cố gắng tỏ ra tinh thần của mình