Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

ành phố vẫn lộng lẫy trong những ánh đèn đường chói mắt.
Một chiếc ô tô vội vàng chạy vụt qua cô, rồi một chiếc nữa lại chạy đến.
Cửa kính chiếc xe chầm chậm hạ xuống, khuôn mặt điển trai của Dương Duệ hiện ra, vẫn nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai ấy.
Có lẽ do tâm tư đang bấn loạn, nhìn chiếc xe và người đàn ông trước mặt, bỗng Tô Tiểu Lương chợt nhớ tới một câu nói đang gây sốc của một nhân vật nữ trong một bài phỏng vấn về hôn nhân được đăng tin trên mạng gần đây: “Thà ngồi khóc trong BMW còn hơn cười trên chiếc xe đạp”. Bản thân không đủ thẩm quyền bình phẩm quan niệm trên là đúng hay sai, mà liên hệ đến chính tâm hồn mình xem, muốn ngồi trong chiếc xe bốn bánh sang trọng khóc lóc, hay ngồi sau con cà tang hai bánh không động cơ cười ha hả? Mỗi người đều có một trái tim chứa đựng hư vinh, nhưng có thể khẳng định rằng thứ mà con người luôn luôn hướng về không phải sự hoan lạc xa xỉ đến cùng cực mà là hiện thực giản đơn thôi. Hấp háy đôi lông mày tự trách mình sao lại có những suy nghĩ vớ vẩn như vậy, cô ngồi vào trong xe, tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng chảy đều đều như làn nước.
“Bán nhà đi thì em và Tiểu Lãng sống ở đâu? Nhóc, để anh giải quyết chuyện này cho”. Tiệc tùng cả ngày trời, nghe giọng điệu của Dương Duệ có vẻ mệt mỏi.
“Em không muốn nợ anh bất kỳ điều gì hết, nhất là vấn đề tiền bạc. Nhà em có thể kiếm tiền để mua lại, anh không nợ em gì hết, không cần phải nghĩ cách đền bù cho em”. Tận tai nghe được hai tiếng “vụng trộm” từ miệng cậu em trai thốt ra, hai tiếng ấy như mọc rễ cắm sâu vào trong lòng cô – thật không dễ dàng chút nào để có thể bẻ gãy các quy tắc đạo đức để đến với tình yêu, nhưng những cọng rễ ấy càng đâm sâu lại càng phơi bày rõ nét hơn sự thật, vô số cảm giác tội lỗi cứ tràn ra, cô không thể tưởng tượng được rốt cuộc trong mắt người khác họ thấy cô là loại phụ nữ thế nào nữa.
Bỗng nhiên, khi cô vừa nhấc chân vào trong xe, chen lẫn trong tiếng động cơ nổ rền tai, sắc mặt Dương Duệ bỗng trầm hẳn xuống, anh nói: “Nếu như chỉ là đền bù thì anh đã có thể viết cho em một tấm séc”.
Từ khi nào sự hiểu lầm lẫn nhau giữa cô và Dương Duệ phải nói trắng ra bằng lời nói thế này?
Tô Tiểu Lương sững sờ.
Khi tình yêu đã không còn mộc mạc và thuần khiết như xưa, có phải tất cả mọi thứ đều trở nên phức tạp và rắc rối như vậy không? Cũng như bây giờ, theo lý trí mà nói, cô biết Dương Duệ đang muốn giúp đỡ mình. Còn như về mặt tình cảm, cô lại cảm thấy đây là một kiểu đền bù, một hình thức khác của sự bố thí, thậm chí là để duy trì mối quan hệ không thể tìm ra lối thoát này.
Một bữa tối vô vị nhanh chóng kết thúc, Dương Duệ đưa cô về, lần đầu tiên hai người chào tạm biệt nhau trong tình trạng lặng lẽ và kém vui thế này.
Về đến nhà, Tô Tiểu Lãng chạy vào trong bếp đưa cho cô một lá thư được gửi chuyển phát nhanh mang đến. Cô xé phong bì ra xem, một thẻ ngân hàng Xây dựng rơi ra ngoài, bên trong còn một mảnh giấu nhỏ màu hồng với dòng chữ ngắn gọn sắc nét: Tiểu Lương, trong thẻ có 30 vạn, mã pin là sáu số 9, không cần phải bán nhà đâu, tiền cô có thể trả lại dần dần, tôi cũng không dùng gì đến. Hạ Thần.
Một đôi mắt trong sáng thấp thoáng xuất hiện trước mặt cô, thẫn thờ ngồi thừ xuống thành giường, chiếc thẻ ngân hàng nhẹ tênh vậy mà sao cô thấy nó nặng quá.
Bên cạnh sự cảm kích chân thành dành cho Hạ Thần, cô lại nhớ tới Dương Duệ, người vừa đi khỏi đây. Cả hai cùng có ý muốn ra tay trợ giúp cô. Nhưng cảm nhận đầu tiên của cô về hành động của Hạ Thần là sự nhiệt tình, còn phản ứng trước tiên đối với Dương Duệ lại là không muốn mắc nợ nhau, thậm chí cảm thấy đó là một hành vi mang tính chất đền bù đáng khinh. Thật lòng mà ngẫm xem, Dương Duệ có gì sai không? Những cảm nhận bộc phát không giống nhau này có lẽ do mức độ thân thiết khác nhau giữa cô và hai người, Hạ Thần là bạn, còn Dương Duệ là người đàn ông mình yêu, vì vậy trong lòng cô dường như vẫn còn cố chấp tồn tại thứ bản năng gọi là lòng kiêu hãnh. Cũng là con người kiêu hãnh đầy mình, có lẽ cảm xúc của lúc này anh khó chịu lắm, lòng tốt chân tình lại trở thành ý đồ xấu xa. Độc thân quá lâu rồi phải không? Rốt cuộc bản thân vẫn không thể tiếp nhận được sự quan tâm và yêu thương của anh ấy, sự kiêu căng cố chấp của cô đã ngưng tụ lại thành một khối cứng ngắc, thậm trí còn sẵn sàng xù gai nhọn ra phòng vệ như một con nhím vậy.
Trầm ngâm ngồi cắn môi một lúc lâu, cuối cùng cô rút điện thoại ra, soạn một tin nhắn:
“Dương Duệ, xin lỗi, Anh biết em sợ nhiều lắm không? Đã mất sáu năm trời để thích nghi với cuộc sống không có anh, bây giờ anh quay lại, em vẫn sợ khi mình đã quen có lại anh bên mình, cuối cùng lại không thể không mất anh thêm lần nữa. Việc thích nghi với cuộc sống như vậy, nhiều lúc rất đáng sợ.
Lần này, em phải quen với việc có anh ở bên cạnh, còn những việc khác để anh tính có được không?
Được!”
Một từ “được” mà nặng tựa ngàn cân, Tô Tiểu Lương khó khăn lắm mới dám trả lời như vậy, Dương Duệ cũng chờ đợi tin nhắn của cô đến trong trạng thái căng thẳng vô cùng.
Cuối cùng có thể