XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342075

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.

anh đang ở Vĩnh An. Mười phút sau anh đã có mặt tại quán ăn, bộ âu phục màu xám bạc kèm chiếc cà vạt lấp lánh trên vóc người cao ráo của anh thật chẳng ăn khớp với quán cơm dân dã này chút nào. Trong trạng thái mệt mỏi, anh tiện tay quẳng va li hành lý sang một bên, uống hai ngụm nước rồi nói: “Vẫn chưa tìm thấy cậu ấy sao? Nhóc, đã đến mộ phần của bố mẹ em tìm chưa?”.
“Đêm qua đã đến rồi, sáng nay em cũng vừa từ đó về, nhưng chẳng thấy ai cả. Đàm phán ký hợp đồng thế nào rồi?”
“Ký rồi, Tiểu Lãng…”
“Tiểu Lương nói theo phong tục thì buổi sáng không ai đi thăm viếng người đã khuất cả, vì thế rất có thể chiều nay Tiểu Lãng sẽ đến, tốt nhất là chúng ta ăn cơm xong rồi đi đến đó chờ tiếp theo xem sao”. Rót thêm một cốc nước trà nữa cho Dương Duệ, Hạ Thần nhận ra rất rõ lòng dạ mình đang rối vô cùng, đặc biệt là trong khoảnh khắc khi Dương Duệ vừa xuất hiện.
Dùng ánh mắt để biểu thị ý cảm ơn, Dương Duệ nắm chặt bàn tay Tô Tiểu Lương nói: “Được, ăn cơm xong chúng ta đi luôn. Nếu không tìm thấy nữa, chắc phải báo cảnh sát thật”.
Sợ ra muộn sẽ không gặp được em, Tô Tiểu Lương chẳng còn bụng dạ đâu mà ăn uống, qua quýt được mấy miếng rồi thôi. Ba người lại lên đường trở ra nghĩa trang. Mây đen trôi lững lờ, trời đất chiều nay còn âm u hơn cả buổi sáng, như thể có chiếc máy bơm đang tích cực bơm thêm mực đen lên bầu trời xanh vậy, có trận gió lùa vào rừng cây rậm rạp bên nghĩa trang, tiếng quạ lại vút lên trên tầng không. Ba ngôi mộ vẫn sừng sững đứng bên nhau giữa vòng vây của đám cỏ um tùm, không thể hiểu nổi năm đó Tô Hiểu Lương nghĩ gì khi chôn cất cho bố mẹ mình nữa. Dương Duệ nắm chặt tay cô, kính cẩn cúi chào trước ba ngôi mộ. Gió càng lúc càng mạnh, đến nỗi đám cỏ dưới chân đua nhau kêu lên những tiếng lạo xạo khi chống chọi với sức gió. Vòng ra phía sau ba ngôi mộ, tìm được một chỗ cỏ thưa để ngồi xuống, ba người lặng lẽ chờ đợi.
Ba giờ chiều, thời gian chờ đợi đã đủ lâu đến mức sắp không còn kiên nhẫn nữa rồi, Hạ Thần đứng lên định đi lòng vòng xung quanh một lát, anh nhìn ra xa thì thấy có bóng người nhấp nhô trong đám cỏ.
Người này mặc áo xanh da trời, cổ áo màu vàng nhạt, rất giống với bộ đồng phục đá bóng hôm qua Tiểu Lãng mặc khi đến gặp anh.
“Hình như kia là Tiểu Lãng”.
“Thật không? Tiểu…”
Tô Tiểu Lương vừa nhổm dậy vừa ngạc nhiên há hốc miệng như định cất tiếng gọi em, nhưng ngay lập tức đã bị Dương Duệ bịt miệng lại, cuối cùng chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điển trai sâu sắc của anh.
Hạ Thần không hiểu gì hết, liền cúi người xuống, khẽ hỏi: “Sao thế?”
“Trong lòng có tâm sự muốn được thổ lộ ra nên cậu ấy mới đến đây. Sự xuất hiện của chúng ta nhất định sẽ làm cậu ấy không dám giãi bày tâm tư, do đó, nếu có tìm được cậu ấy cũng chẳng có tác dụng gì, vì cuối cùng bức bối trong lòng vẫn không được giải thoát. Chẳng bằng trước hết cứ ngồi đây, không nhất thiết phải xông ra, nghe xem cậu ấy nói chuyện đã rồi hãy quyết định, thế có được không? Người thì cũng ở ngay trước mặt rồi, muốn chạy cũng không chạy được đâu”. Thực ra thì chuyện Tô Tiểu Lãng mất tích làm Dương Duệ cảm thấy có một vài chuyện đã đi đến giai đoạn không hỏi không được, nếu không hỏi thì có thể để Tô Tiểu Lãng tự mình nói ra đi. Có thể sự thật sẽ là sự đả kích lớn đối với Tô Tiểu Lương nhưng nếu sự việc được nói rõ ra thì sẽ dễ tìm được đường giải quyết hơn nhiều.
Tiếng bước chân càng lúc càng tiến lại gần hơn, cả ba im lặng nấp mình trong đám cỏ xanh.
Tô Tiểu Lãng đi tới trước ba ngôi mộ, tay có xách theo một chiếc làn màu gỗ đựng mấy thứ hoa quả và tiền vàng, bên cạnh đó còn mang theo một cây chổi. Lòng đầy tâm trạng, cậu lặng người đứng im bất động trước mộ một lát, rồi bắt đầu cúi xuống nhổ cỏ dại mọc quanh mộ. Không biết có phải cố ý không mà ngôi mộ đầu tiên cậu phát quang không là mộ của Tô Mộc, cũng không phải là mộ của mẹ Lý Y Nhân, mà là của Liễu Nhược Thủy, người phụ nữ chẳng có bất cứ quan hệ gì với cậu.
Để ý thấy điều này, Tô Tiểu Lương thấy thật khó hiểu. Chẳng phải nó làm như vậy là vì mình sao?
Nhổ xong ngọn cỏ cuối cùng dưới chân mộ Lý Y Nhân, Tô Tiểu Lãng quỳ gối trước mộ mẹ, mắt nhìn trừng trừng lên tấm bia đá đen u uất, ánh mắt cậu rất hỗn loạn, nhất thời không thể đoán được trong lòng cậu ta đang nghĩ gì. Có cơn gió thổi tới, chiếc áo thể thao màu xanh rộng thùng thình cũng lay động theo chiều gió, theo góc nhìn nghiêng nghiêng của Dương Duệ, cơ thể cậu cũng như đang lay động trong gió. Nhìn một lúc, cậu quay sang lấy lễ vật trong chiếc làn ra để bày đĩa cúng, châm hương, đốt tiền vàng, nghi lễ có thể không đúng theo chuẩn tắc, nhưng thành tâm là chính. Tàn giấy cháy xong tung bay phấp phới giữa không trung, rồi đợi cơn gió mạnh nào đấy thổi đến, cuốn bay tả tơi về nơi bất định. Mây đen càng lúc càng dày đặc, có vẻ như trời sắp mưa. Vái chào qua phần mộ của Tô Mộc và Liễu Nhược Thủy, Tô Tiểu Lãng quay trở về ngôi mộ ngoài cùng bên phải của mẹ mình khấn vái, sau đó ngồi sụp xuống, tựa vào thành mộ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang xoay vần gió mây: