Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.
n mình và trốn tránh, giả vờ như không nghe không thấy gì hết, tất cả đều không hề tồn tại, có phải vậy không?
Vẫn chưa hoàn toàn mất hết lý trí, Tô Tiểu Lương nhìn thẳng vào mắt cậu em, cô nhận ra sự không cam lòng, không muốn thừa nhận câu nói trên của cậu. Trước khi bị sốc về chuyện thân thế này, cô cũng đã nghe và kinh ngạc không kém về những chuyện khác nữa. Muốn yêu mà không được yêu cũng là một chuyện châm biếm đầy chua xót. Ngoảnh mặt sang nhìn vào mộ phần của mẹ, bỗng trong đầu cô nảy ra ý định muốn làm rõ trắng đen, cô lập tức nói chen vào: “Em muốn xác minh chính xác nhất sự thật”.
“Nhóc, ý em là muốn xét nghiệm ADN?”
Trong chớp mắt, Dương Duệ hiểu ngay ra những gì Tô Tiểu Lương muốn nói, thế nhưng anh vẫn mơ hồ không hiểu rốt cuộc cô ấy đang nghĩ điều gì.
Nếu đã muốn cậu ấy quay về, sao còn yêu cầu làm xét nghiệm xác minh làm gì?
Ánh mắt lạnh ngắt như tờ, sắc mặt Tô Tiểu Lương cũng lạnh như băng, cô lãnh đạm đáp: “Đúng thế”.
Câu trả lời khẳng định chắc nịch của chị như một hòn đá nặng nề rơi thẳng xuống đáy lòng Tô Tiểu Lãng, lệ thường đã quen trong mấy năm trời làm cậu không thể nói không trước những quyết định của chị.
Tiểu Lãng ngập ngừng, cuống họng nhấp nhô, hơi rung rung, khó khăn lắm mới thốt được một câu: “Chị, nếu như đây là quyết định cuối cùng của chị thì em cũng không có ý kiến gì”.
Không ai có thể xác minh chính xác sự thật rõ hơn cậu ngoài xét nghiệm ADN. Một khi có kết quả xét nghiệm thì có lẽ đến tiếng gọi chị thân quen cũng không dùng được nữa. Ngày nhỏ cậu không dám nói ra sự thật vì sợ sẽ bị Tô Tiểu Lương bỏ rơi và một phần cũng vì nhớ khắc cốt ghi tâm lời dặn dò của mẹ Lý Y Nhân là “nhất định không được nói ra”. Khi lớn lên, những chuyện có liên quan đến thân thế đều đã là dĩ vãng, vì vậy cậu cũng không dám nói. Khi biết nhận thức về câu chuyện, cậu hiểu rất rõ, nếu nói chuyện này ra, nhất định Tô Tiểu Lương sẽ chịu một cú sốc tinh thần rất lớn. Bây giờ dù có không thể nói hay không muốn nói thì cũng nói ra hết mất rồi, biết làm sao được, đành ngồi đấy và chờ đợi lời tuyên án thôi.
Sáu năm trời tươi đẹp hình như là quãng đời cậu ăn cắp được, chắc đã đến lúc phải trả lại rồi.
Về đến thị trấn, vừa lên xe trở về thì trời đổ mưa, tiếng mưa rơi lộp độp, lộp độp như thể mang theo nỗi xót xa không nói được thành lời. Một khi Tô Tiểu Lương đã quyết thì không bao giờ thay đổi quyết định, họ quyết định đến thẳng trung tâm xét nghiệm ADN của thành phố Y. Từ xưa đến nay rất ít khi dựa dẫm vào quan hệ của mẹ để đi đường tắt, nhưng lần này Hạ Thần phá lệ, được biết anh là con trai của phó thị trưởng Kiều, đối tác bên viện xét nghiệm vui vẻ đồng ý làm xét nghiệm. Hành trình trở về trở nên chậm và dài hơn bao nhiêu do không khí trầm mặc gây ra, lại được thêm mưa gió bên ngoài khiến lòng người lại càng u ám.
Tại viện xét nghiệm, nhân viên ở đây nhiệt tình niềm nở đón tiếp đoàn của Hạ Thần. Trước khi đi vào trong lấy mẫu xét nghiệm, Tô Tiểu Lương bỗng đứng khựng lại:
“Trước khi đi vào chị muốn biết một chuyện, bố… có phải ngay từ đầu bố chị đã biết em không phải là con của ông phải không?”
Giọng nói cô vẫn nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng lại âm thầm gắng sức khắc chế một nỗi đau lòng, Dương Duệ và Hạ Thần đứng ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra câu trả lời có nghĩa là gì: Nếu câu trả lời là đúng, thì đó là một sự châm chiếm nặng nề với Tô Tiểu Lương và mẹ cô. Theo như tính cách thì Tô Tiểu Lương có thể không cần bận tâm đến mình, thậm chí cơ chế làm dịu trái tim của cô cũng tương đối dễ. Thế nhưng, nếu đã đả động đến người mẹ khổ mệnh của cô, thì chẳng ai có thể khẳng định được cô có thể bùng nổ như thế nào.
Tô Tiểu Lãng cũng đồng thời đứng ngây người ra trong chốc lát, khuôn mặt bi thảm của cậu cũng không bộc lộ chút giận dữ gì dưới ánh đèn, chỉ đờ đẫn như một khúc gỗ.
Không làm sao để né tránh được ánh mắt sôi sục của chị, cậu cúi gằm mặt xuống.
“Có phải không?” Tô Tiểu Lương kiên quyết, khăng khăng hỏi bằng được, không cần nhìn sắc mặt Tiểu Lãng ra sao.
Mặc dù vẫn dạy em từ bé là không được phép nói dối, nhưng lần này cô lại mang tâm lý muốn lừa mình lừa người hi vọng Tiểu Lãng sẽ nói dối một lần.
Chỉ cần nó nói một câu “không phải”, cô sẽ lập tức tin ngay.
“Đúng!”
Một tiếng “đúng” ngắn cũng phải đấu tranh mãi mới thoát được ra khỏi cuống họng Tô Tiểu Lãng, nghe nó lại bức bối trầm mặc làm sao.
Hình bóng một người đàn ông khôi ngô tuấn tú thấp thoáng trước mắt, Tô Tiểu Lương xoay ngược ký ức trở về bên người cha thân thương của mình. Người ta đều nói, con gái sẽ gần gũi với bố hơn, khi còn nhỏ cô cũng không phải trường hợp ngoại lệ. Trước khi xảy ra sự vụ gì liên quan đến Lý Y Nhân, cô đã từng nghĩ mình là cô bé hạnh phúc nhất trên đời, không chỉ có một người mẹ hiền dịu mà còn có một ông bố tâm lý, vô tư và bao dung vô cùng. Hai bờ môi trắng nhợt, Tô Tiểu Lương đứng tựa vào bức tường bên cạnh, lãnh đạm nói: “Thì ra chỉ có mẹ con tôi là những kẻ ngốc”.
“Xin hỏi có thể vào trong tiến hành lấy mẫu xét nghiệm được chưa ạ?”
Nhìn