Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Nhau Dài Lâu

Bên Nhau Dài Lâu

Tác giả: Hàn Châu Cách Cách

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/405 lượt.

hạng rồi! Làm sai môn nào?”
Mọi người dừng đũa, trước bàn tĩnh lặng không tiếng động. Chung Mẫn biết ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm bát cơm, nhưng lỗ tai lại dài ra. Ba thì thôi, nhưng Cô Hồng Minh là người ngoài mà! Huống chi thành tích cậu ta tốt như vậy! Thật là ngượng ngùng vô cùng.
Trong tình huống thế này, Cô Hồng Minh cũng không thoải mái hơn cô. Hay là không làm gì, không nhúc nhích, hóa thành không khí càng thích hợp hơn. Tay anh cầm đũa rụt về cạnh cái bát, làm bộ xới cơm. Không phát ra âm thanh thật là khó.
“Môn toán thi không tốt, có một đề con không biết làm. Ngữ văn tốt hơn lần trước.”
“Một đề trừ bao nhiêu điểm? Sai cái gì?”
“Sơ ý sai ——”
“Thì nói là làm bậy đi! Con không thể nào không biết. Sơ ý qua quýt là không thể chấp nhận được! Kiểm điểm đàng hoàng lại đi!”
Khuôn mặt Chung Mẫn đỏ bừng.
“Ăn cơm trước đi!” Ba tìm đúng cơ hội lên tiếng, “Ăn xong rồi kiểm điểm.”
Chung Mẫn và Cô Hồng Minh như là nhận được đặc xá, đều vươn đũa ra.
“Con xem Cô Hồng Minh người ta kìa, con nhìn lại con đi! Cùng giáo viên dạy học, sao con lại kém xa thế chứ!” Mẹ không cam lòng nói.
Đôi đũa lại lùi về.
Cô Hồng Minh ý thức được mình phải lên tiếng: “Dì à, Chung Mẫn cậu ấy cũng rất cố gắng. Thành tích không phải một ngày là bắt kịp. Mỗi ngày tiến bộ một chút, còn một năm nữa ạ, khẳng định có thể đứng trước hạng 20.”
“Đúng vậy đúng vậy —— nếu giống như con nói thì tốt rồi! Tiểu Cô à, con phải giúp con bé đấy! Đầu óc nó không phải ngốc, chỉ là đôi khi loằn ngoằn thôi, đẩy một tí là được.” Mẹ đột nhiên gắp một miếng thịt xào ớt chuông bỏ vào trong bát anh.
“Bọn con giúp đỡ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau! Cám ơn dì!”
“Đừng đứng lên, ngồi đi! Coi như người trong nhà. Dì đã hứa với mẹ con sẽ chăm lo cuộc sống của con thật tốt. Con muốn ăn gì thì nói với dì nhé. Món này ăn ngon không?”
“Rất ngon ạ. Còn ngon hơn mẹ con nấu!”
“Thật sao?” Mẹ cười rất tươi, dì sợ con từ thành phố trở về, không quen đồ ăn của huyện T chúng ta.”
“Dì xem dì vẫn coi con là người ngoài. Con vốn là người huyện T mà. Đồ ăn dì nấu, con rất thích ạ!”
“Vậy ăn nhiều nhé!” Vẻ âm u trên mặt mẹ đã hoàn toàn biến mất.






Sinh Hoạt Của Hai Người Không Cùng Tiến Độ
Chung Mẫn sáu giờ thức dậy, sáu giờ mười lăm ra ngoài, mua chút đồ ăn sáng, vừa đi vừa ăn, đến sáu rưỡi thì cô vào lớp học. Lúc này trong phòng đã ngồi một nửa lớp, tiếng động người ra vào liên tục.
Giữa trưa, cô và Lượng Lượng cùng nhau về nhà. Tiến vào cấp ba, thời gian ở cùng bạn thân chợt giảm bớt, nên càng phải lợi dụng thời gian ngắn ngủi để trò chuyện. Nhà Chung Mẫn ngay gần trường, Lượng Lượng thì ở hơi xa. Khi thu dọn cặp sách bọn họ rề rà một tí, đến tiệm văn phòng phẩm bịn rịn một lúc, khi về đến nhà thì không còn sớm.
Sau bữa trưa, bạn học Cô có thói quen ngủ trưa. Tuy rằng Chung Mẫn luôn không ngủ đủ, nhưng cô thật sự sợ mẹ khinh thường. Cô trở lại trường, chợp mắt một hồi trong phòng học trống trải, thở dài một hơi, rồi chầm chậm mở ra tài liệu học tập. Cô cũng sẽ đi tìm Lượng Lượng. Đóa hoa ép khô kẹp trong sách văn, ánh mặt trời khúc xạ thành cầu vồng óng ánh, đều là đề tài trò chuyện của hai người. Buông đồ đạc xuống, hai người ngầm hiểu gật đầu, tự trở về chỗ cũ.
Thời gian ăn chiều hơi căng một chút. Vội vàng ăn xng rồi lập tức trở về phòng học. Vào cấp ba, giờ tự học trở thành thời gian kiểm tra. Mỗi ngày kiểm tra một môn, tự học ngữ văn thì kiểm tra ngữ văn, tự học vật lý thì kiểm tra vật lý. Các giáo viên đem đủ loại đề thi của nhiều năm qua đưa ra mà chẳng hề keo kiệt chút nào. Kiểm tra hai tiếng, nửa tiếng đối chiếu đáp án, tự chấm điểm cho mình, điểm do lớp trưởng thống kê lại rồi nộp cho giáo viên, ngày hôm sau công bố thứ tự.
“Đề này.” Cô mở bài thi.
Anh cúi đầu xem đề bài, lập tức kéo giấy nháp qua tính công thức. Chung Mẫn không có gì làm bèn quan sát phòng anh.
Đồ đạc trong phòng không nhiều lắm, có vẻ rất sạch sẽ. Sách nằm ngay ngắn trên giá, một chiếc áo sơ mi xếp ngăn ngắn đặt bên cạnh giường, tấm chăn gấp gọn gàng. Cách gấp kia, Chung Mẫn biết chắc là mẹ làm —— còn giúp cậu ta gấp chăn. Mẹ thương cậu ta bao nhiêu hả? —— khăn treo phía sau cửa, bóng rổ nằm trong góc. Trên bàn có một mô hình địa cầu nho nhỏ, bút cắm trong hộp thẳng đứng, thước tam giác, com-pa, bút máy, một mô hình ô tô nhỏ màu vàng. Cô lại nhìn trên tường, áp-phích ngôi sao của khách thuê trước đó còn lưu lại vẫn chưa xé đi, Châu Huệ Mẫn và Lương Triều Vỹ đã ố vàng. Cái gối của anh đối diện Châu Huệ Mẫn. Nghĩ tới mỗi ngày anh đều nhìn Châu Tuệ Mẫn mà đi ngủ, Chung Mẫn hơi buồn cười. Anh chàng này không giống như những fan cuồng nhiệt.
“Đề này là vầy ——” anh bắt đầu giảng giải, rất kiên nhẫn, rõ ràng mạch lạc. Chung Mẫn lại suy nghĩ, tiếng phổ thông của anh thật dễ nghe. Là êm dịu, không mang theo giọng địa phương. Cô không tự chủ dùng tiếng phổ thông trả lời, cảm thấy không lưu loát.
“Cậu hiểu chưa?”
“Ờ.” Chung Mẫn phục hồi tinh thần, “Tớ hi