Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bến Xe

Bến Xe

Tác giả: Thương Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.

khởi mừng thầm. Nghe nói, các sĩ tử ở thời phong kiến khi đi thi chỉ mong trời mưa, trời mưa là điềm lành, dự báo bọn họ “vượt long môn” thành công. Nhưng có nhiều sĩ tử như vậy, ai cũng có thể thành công sao? Liễu Địch cười thầm, trong lòng cô thấy căng thẳng. Tham gia cuộc thi quan trọng như vậy, sao có thể không lo lắng được chứ? May mà môn đầu tiên là môn Ngữ văn. Đối với Liễu Địch, đây là lợi thế. Cô vội vàng ăn hai miếng bánh mì, uống một cốc sữa rồi xuất phát.
Địa điểm thi của Liễu Địch là trường trung học 18, cách nhà cô rất xa. Cô phải lên chuyến xe buýt số 2 mà thầy Chương thường đi để tới địa điểm thi.
Liễu Địch từ chối đề nghị đi cùng của bố mẹ, một mình cô lên xe buýt. Trên xe phần lớn là thí sinh đi thi đại học và phụ huynh đi kèm. Phụ huynh và các bạn học sinh đều mang vẻ mặt nghiêm túc. Mấy người cố tươi cười trò chuyện nhưng cũng không thể che giấu sự hồi hộp, căng thẳng. Không hiểu tại sao, Liễu Địch cảm thấy mình bỗng bị ảnh hưởng bởi không khí căng thẳng này. Nhịp tim của cô dường như đập nhanh hơn bình thường. Kỳ lạ thật, từ trước đến nay cô luôn tự tin, đến mức không cho bản thân đường lùi. Vậy mà hôm nay cô lại thấy hồi hộp.
Bên tai Liễu Địch vang lên câu nói của cô chủ nhiệm: “Cô rất tán thưởng quyết tâm của em, cô cũng tin tưởng vào khả năng của em, nhưng chuyện thi cử không ai lường trước được, cô thật sự không dám tin một trăm phần trăm em thi đỗ.”
“Ô thì sao?”
“Em cũng mang rồi ạ!” Liễu Địch nhìn chiếc ô chưa mở trong tay thầy Chương.
“Đồ dùng học tập cũng mang đầy đủ rồi chứ?”
“Vâng ạ!”
Hai người im lặng, mặt đối mặt. Liễu Địch cảm thấy bàn tay đang nắm tay thầy Chương của cô run rẩy. Cô thấy cảm động vô cùng. Thầy Chương đội mưa gió đến địa điểm thi chỉ để hỏi cô những điều vụn vặn. Nhưng từ điều vụn vặt đó, Liễu Địch cảm nhận được sự quan tâm to lớn của thầy.
Một hồi chuông vang lên, là tiếng chuông báo hiệu thí sinh vào phòng thi. Liễu Địch quyến luyến buông tay thầy Chương, đi về phía cổng trường.
“Liễu Địch!” Thầy Chương đột nhiên gọi tên cô. Liễu Địch vội dừng bước, quay đầu nhìn lại. Thầy Chương dò dẫm đi đến trước mặt cô, đưa tay ra nắm hai tay cô. "Em hơi căng thẳng, đúng không?" Thầy lại một lần nữa "nhìn" thấu tâm trạng của cô.
"Vâng ạ!" Liễu Địch trả lời. Trước mặt thầy Chương, cô không muốn giấu giếm, cũng không cần giấu giếm.
"Đừng sợ hãi, em hãy bình tĩnh để làm bài cho tốt!" Thầy Chương cất giọng trầm ổn, rõ ràng và kiên định: "Tôi dám dùng sinh mạng để bảo đảm em nhất định sẽ thi đỗ vào Bắc Đại."
Nước mắt ấm nóng dâng tràn lên khóe mắt Liễu Địch khiến tầm nhìn của cô trở nên mơ hồ. Sự cảm động, xúc động và vui mừng bao trùm trái tim cô. Mọi sự căng thẳng và hỗn loạn trước đó như được xua tan hết. Ai nói không ai dám cam đoan cô thi đỗ chứ? Có thầy Chương, hơn nữa thầy còn dùng cả sinh mạng để bảo đảm. Trên đời này liệu có vị phụ huynh, thầy cô và bạn bè nào dám dùng sinh mạng để bảo đảm tiền đồ của người đi thi? Chỉ một mình cô có được điều đó.
Vào thời khắc này, Liễu Địch đột nhiên cảm thấy hai bàn tay to lớn đang nắm tay cô rất kiên định và ấm áp. Thầy Chương đang dùng sinh mạng để bảo đảm, để đổi lấy sự tự tin cô vừa đánh mất.
"Liễu Địch, mau vào phòng thi đi!" Thầy Chương buông tay Liễu Địch. Cô há miệng, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng lại tắc nghẹn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt. Sau đó, cô cắn răng, chạy như bay vào trong trường thi.
Trước khi bước vào cổng trường, Liễu Địch quay đầu nhìn lại. Qua làn nước mắt, trong cơn mưa mờ mịt, cô nhìn thấy thầy Chương đứng bất động, như hóa thành bức tượng đá màu đen, như ngọn tháp thẳng đứng. Trong lòng Liễu Địch dấy lên một niềm tin không chút dao động, niềm tin tất thắng.






Sau khi nộp bài thi môn cuối cùng, Liễu Địch cũng như các thí sinh khác trong phòng thi đều thở phào nhẹ nhõm. Phòng thi vô cùng nóng bức, cô không thể ở lại lâu hơn nên nhanh chóng rời khỏi đó.
Đi ra sân trường, ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời trong xanh và vầng mây trắng trôi lững lờ, Liễu Địch bỗng có cảm giác như một thế kỷ đã trôi qua. Cô thật sự không dám tin kỳ thi cô mất bao công sức chuẩn bị một thời gian dài, bây giờ đã trở thành "thì quá khứ". Bên tai cô vẫn là tiếng ngòi bút làm bài thi loạt soạt, trước mắt cô vẫn là đề thi in chữ dày đặc...
Ba ngày qua, Liễu Địch cảm thấy cô đã rơi vào trạng thái "quên mất bản thân". Cô cảm thấy mình như đi vào một khu rừng rậm, cây cối rợn ngợp. Cô đã quen với trạng thái này nên bây giờ đột nhiên được giải phóng, cô lại mất phương hướng. Liễu Địch đảo mắt một lượt quanh sân trường như muốn tìm kiếm điều gì đó, lập tức nhìn thấy thầy Chương đang đứng bên cạnh bồn hoa.
Liễu Địch nhanh chóng chạy đến bên thầy Chương, trong lòng cô bỗng trào dâng một niềm vui khó tả. Cô chẳng nói chẳng rằng, nắm chặt hai tay thầy.
Ba ngày vừa qua, mỗi khi thi xong một môn, Liễu Địch đều vô thức tìm kiếm hình bóng thầy Chương. Nhưng kể từ hôm đầu tiên gặp cô ở