Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.

dâu Văn Quyên đưa đĩa mít ướp lạnh sẵn cho chú Hai, không còn kiểu đùa cợt hàng ngày, cực kỳ nghiêm chỉnh, “Chú Lệ này, việc mà chú vẫn luôn suy nghĩ đó, chị dâu cũng đã hỏi giúp chú rồi.”
Lăng Lệ chăm chú nhìn chị dâu, cảm giác căng thẳng muốn che giấu nhưng không thể nào giấu nổi.
Văn Quyên từ tốn nhã nhặn, “Lần trước chị đến công ty, tìm Giản Minh khuyên cô ấy, đợi Lăng Lệ quay về, nói chuyện đàng hoàng với nhau, chuyện gì mà chẳng giải quyết được. Giản Minh cảm thấy không muốn dằn vặt em thêm chút nữa, em chịu thiệt thòi, cô ấy cũng chẳng cảm thấy dễ chịu. Với tình hình hiện nay của cô ấy, làm cho cô ấy không thể nào hứa với em, có thể mang lại hạnh phúc cho em, nên vẫn là không nên gặp nhau nữa thì hơn.”
Cứ như thế, bị cô đá bay sao? Từng múi mít thơm ngọt là thế, Lăng Lệ ăn vào trong miệng sao cứ thấy đắng nghét, lại hỏi anh trai, “Về công việc cô ấy thế nào? Có kham nổi không?”.
Lăng Khang vui vẻ, “Biểu hiện của cô ấy ở một vài bộ phận tốt đến nỗi vượt quá tưởng tượng của anh, nhưng một vài chỗ vẫn còn lóng ngóng. Có điều, đã minh chứng được khả năng quan sát của chị dâu, đây là một cô gái tốt, vợ đảm mẹ hiền, chú Lệ này, lần này em chọn đúng người rồi đó…”.
Từ trước đến nay Lăng Lệ chưa bao giờ nghi ngờ lựa chọn của mình, cho nên, trong lòng không thôi hy vọng, nhờ anh trai Lăng Khang gửi cho anh một bản “báo cáo”. Buổi sáng, máy fax ở trong phòng trực ban từ từ nhả ra một hai tờ thông tin Lăng Khang gửi cho anh, trong lòng Lăng Lệ ngập tràn hy vọng, trước thời gian đi thăm bệnh căng thẳng đó, anh đã tính toán làm thế nào để tạo ra cuộc gặp gỡ bất ngờ với cô gái này. Cũng không cần phải biết rõ, Giản Minh có nhu cầu hay không, nhưng đây là việc anh có thể nghĩ ra được, cách giúp đỡ cô ấy.
Dưới một trung tâm thương mại lớn, Lăng Lệ đứng đợi dưới bóng cây, chẳng bao lâu sau, Giản Minh cuối cùng cũng xuất hiện, chiếc quần màu xanh jeans đang được ưa chuộng, áo ngắn tay, tóc tai buộc gọn ra phía sau, hoạt bát lại nhanh nhẹn. Vừa đi lên cầu thang vừa đọc báo cáo, cần mẫn không biết mệt thế này sao? Nén nhịp tim đang đập như trống giục lại, Lăng Lệ đi theo, làm ra vẻ không có ý đồ gì, tiến lại gần, “Giản Minh, ham học đến thế cơ à?”. Anh làm Giản Minh hết hồn thật sự, vội né người ra, hai chân đứng không vững, lảo đảo, suýt nữa thì đập mặt xuống cầu thang, Lăng Lệ giơ tay kéo cô lại, giữ lấy vòng eo như đang ôm, giúp cô đứng thẳng, “Xin lỗi, làm em hết hồn”.
Giản Minh kinh ngạc đến nỗi mấy giây trôi qua rồi mà vẫn chưa hoàn hồn, giương mắt nhìn anh, chào hỏi anh như thể đang thở dài, “Anh Lệ.” Đau khổ triền miên, rung động đến tận tâm can, bác sĩ lại không kiềm chế được, sống mũi cay cay, “Anh về rồi.”
Giản Minh hơi lắp bắp, “Anh, anh, lúc nào, lúc nào?”. Giống như phải bỏng, cô vội vàng đẩy bác sĩ ra, đứng thẳng, “Anh về lúc nào?”.
Lăng Lệ ôn tồn đáp, “Mấy ngày trước.”
Tiếp theo phải nói gì đây? Trong lòng Giản Minh rối bời, dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, bòn rút từ tâm hồn khô khan, mới được một câu, “Đến đây làm gì thế?”.
Trước khi đến đây Lăng Lệ đã chuẩn bị rồi, câu hỏi của Giản Minh chẳng khó chút nào, cứ theo sách mà đọc, vô cùng tự nhiên, “Đến mua hai cái áo sơ mi.” Anh gãi gãi đầu, “Định đến mua lâu rồi, nhưng cứ quên hoài, cổ áo sơ mi bị sờn sắp rách đến nơi rồi, không mua chắc là không được nữa rồi.” Nhìn làn da trắng mịn ở vùng mặt, vùng cổ của Giản Minh bị ửng đỏ lên dưới ánh nắng mặt trời, chỉ vào toàn nhà trung tâm thương mại, anh cố ý hỏi, “Em cũng đến đây mua sắm hả? Đi vào thôi, nắng gắt quá.”
Thái độ thản nhiên, ung dung của Lăng Lệ làm Giản Minh vừa nhẹ nhõm lại vừa buồn bã như đánh mất cái gì, trả lời bừa, “Dạ.” Trong lòng nghĩ rằng, bác sĩ của cô đen đi không ít, nhìn có vẻ căng tràn sức sống.
Lăng Lệ cố ý tìm những câu hỏi linh tinh làm Giản Minh đỡ căng thẳng, “Lúc nãy đọc gì thế? Sao chăm chú như vậy?”.
“À, em đang tìm một căn nhà cho thích hợp một chút.” Nhắc đến việc này, thật sự làm Giản Minh nổi giận đùng đùng, hằn học nhét tờ báo vào túi vải rộng lớn, “Giá tiền thuê nhà bên cạnh trường học đắt đỏ vô cùng, bố cục lại rất tệ, môi trường sống lộn xộn cực kỳ, chủ nhà lại vô cùng xảo trá, đáng ghét chết đi được.” Thời gian này, Giản Minh vừa bận rộn với công việc, lại vừa phải chăm sóc Đông Đông, lúc nào rảnh lại chạy đôn chạy đáo đi tìm nhà, nếu không cằn nhằn bớt với người khác một chút, thật sự sẽ bị ấm ức đến độ nổi ung nổi nhọt lên luôn ấy chứ.






Lăng Lệ thật sự muốn nói rằng, nhà của anh mặc dù không gần trường lắm, nhưng giao thông tiện lợi, môi trường sống cũng rất tốt, bố cục hợp lý, không cần trả tiền thuê nhà cũng được, nhưng phải kiềm chế lại, bây giờ tuyệt đối không phải thời cơ thích hợp để nhắc đến chuyện này.
Giản Minh tùy tiện than thở một câu rồi thôi, đứng trên thang cuốn hỏi Lăng Lệ, “Anh lên tầng mấy?”.
Cô cố ý sẽ tránh tầng mà anh muốn đến ra, Lăng Lệ hoàn toàn có thể hiểu được, nói qua loa, “Cứ lang thang thế thôi, mua quần áo mà, về khoản nà


Snack's 1967