Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.
phác họa? Này, chủ nhật đó nha, em phải tạo điều kiện để hai chú cháu nhà này bồi đắp tình cảm một chút chứ?”.
Giọng nói của Giản Minh lộ ý cười, “Hẹn ăn tối vậy.”
“Trước khi ăn tối thì sao?”, Lăng Lệ nói, “Trước ngày chủ nhật, lịch trình của Đông Đông và mẹ đều đã xếp kín mít hết cả rồi, không có thời gian, tối chủ nhật trước khi ăn cơm thì sao? Đông Đông học vẽ, anh có thể bồi dưỡng tình cảm với mẹ Đông Đông trước được không?”.
Lăng Lệ trách móc làm Giản Minh phải phản pháo, “Cũng có phải chỉ mình em bận đâu, mấy hôm nay anh có rảnh rỗi chút nào đâu?”.
Lăng Lệ xác định, “Ít nhất bây giờ anh đang rảnh rỗi, nói cho anh biết bây giờ em đang làm gì?”. Không chờ Giản Minh trả lời, anh cảnh cáo trước, “Đừng có đưa công việc của em phỉnh phờ cho xong chuyện với anh.”
“Thô bạo đơn giản như vậy thôi sao?”. Giản Minh hiếm khi ngọt ngào, có chút tinh nghịch, có chút nhõng nhẽo, khẽ nói, “Ừm… Xem ra đang nhớ em rồi.”
Lăng Lệ đang quỳ dưới sàn cầm khăn lau nhà, khóe môi hiện ra nụ cười thật tươi, “Nói thừa, giống như em không nhớ anh vậy.”
Giản Minh cố tình, “Em có nhớ đâu, anh cũng biết em bận mà, lịch trình trước ngày chủ nhật được xếp kín mít.”
“Chà chà, em cũng cứng mồm cứng miệng thật.” Chuông cửa vang lên, Lăng Lệ vứt khăn lau nhà vào thùng nước chạy ra mở cửa, cửa vừa được mở ra, Giản Minh đang đứng trước mặt anh, mặc một chiếc đầm trắng điểm hoa màu trắng li ti được may bằng vải chiffon kết hợp với cotton mỏng, dáng vẻ thướt tha yêu kiều, mái tóc đen buông xõa, trang điểm nhẹ nhàng và trang nhã, phiêu diêu kỳ ảo như không mang sắc màu nhân gian, Lăng Lệ mồm miệng há hốc, ôi, ôi, ôi, cô gái này trang điểm, ăn vận như thế này, chẳng lẽ đến đây vì anh sao?
Giản Minh cũng giống như Lăng Lệ, khuôn mặt kinh ngạc, điện thoại vẫn dán bên tai, trong tay đang cầm tờ giấy, sau vài giây nhìn chú Lệ, lên tiếng, “Anh ở đây sao?”.
Lăng Lệ tắt điện thoại, “Chào buổi sáng, công chúa Bạch Tuyết.”
Giản Minh cũng cất điện thoại vào trong chiếc túi xách nhỏ có gắn đá lấp lánh, rất hợp với bộ váy của cô, cầm tờ giấy nghiên cứu lại lần nữa, “Bác gái liên lạc với em nói rằng…”
Lăng Lệ cho rằng căn bệnh mắc cỡ của Giản Minh lại bày trò, tháo đôi găng tay dùng để làm về sinh ra vứt trên nền nhà trêu cô, “Em cứ hay nói một đằng, làm một nẻo, đã đứng trước cửa nhà anh rồi mà vẫn còn ngoan cố.” Anh cười híp mắt, giơ cánh tay ra, kéo cô gái vào nhà, ôm cô vào lòng.
Giản Minh bị oan, bĩu môi, “Không phải thật mà, không phải em đã từng nói với anh, cuối tuần phải đi xem nhà sao?”.
“Đúng thế, cho nên đến xem nhà anh đấy thôi.” Bộ dạng Lăng Lệ tỏ ra vô cùng mãn nguyện, “Anh thích lắm, kinh ngạc mang hơi hướng vui vẻ kiểu này, mai sau em mang đến cho anh nhiều vào một chút.” Vô cùng dịu dàng, anh hôn lên chóp mũi của Giản Minh, nhắm mắt tìm đôi môi cô, “Hôm nay em đẹp đến nỗi làm tim anh đập rộn ràng.” Đang tiếc là anh chỉ hôn đươc ngón tay thon thả của cô gái.
Giản Minh ra sức chống cự lại sự mê hoặc của Lăng Lệ, cố gắng giải thích mấy câu với gã này, “Anh nói nhà anh ở đây cho em lúc nào? Em chỉ biết nhà anh cách chỗ em ở trước đây hai bến xe buýt, vẫn luôn nghĩ rằng anh ở đâu xung quanh khu này chứ.” Cô nhõng nhẽo, “Tại anh cả, chỉ lo nói chuyện với anh, chắc là đi nhầm nhà rồi.” Đấm nhẹ vào người đàn ông này, “Anh không giúp em tìm sao, còn gây chuyện với em?”.
Quả đúng như thế, chưa từng nói với Giản Minh nhà mình ở đâu, nhưng mà… Lăng Lệ không che nổi sự thất vọng, thực sự không muốn tỉnh lại từ giấc mơ Giản Minh từ trên trời rơi xuống này, oán hận lung tung, giọng điệu không khỏi xót xa, “Chẳng nhẽ em không đi dò hỏi địa chỉ nhà anh được sao? Ăn mặc đẹp như vậy không phải đến gặp anh, chẳng nhẽ đi tìm nhà?”.
Giản Minh giải thích, “Xem nhà xong phải đi dự sinh nhật của đồng nghiệp, bởi vì tham gia sinh nhật mới ăn mặc long trọng như vậy.”
Lăng Lệ khẽ hừ trong mũi, “Còn phải đi dự sinh nhật? Đến cả cuối tuần cũng xếp lịch kín mít như vậy à?”.
Cuối cùng cũng đã chọc giận Giản Minh, “Thế anh nói phải làm sao?”. Giản Minh ra sức đấm anh, “Anh nói đi anh nói đi anh nói đi!”.
“Muốn anh nói hả, em chỉ cần nhớ đến anh là được rồi.” Lăng Lệ buông Giản Minh ra, lấy tờ giấy nãy giờ cô vẫn cầm trong tay lên, “Nào, xem xem nào, ờ, đi nhầm một tầng, ngay ở dưới nhà anh.” Rồi tự lẩm bẩm, “Bà Lục? Ồ, là dì Lục, anh có quen, con gái của dì ở Mỹ, sắp sinh con, dì phải qua đó chăm sóc con gái một thời gian, cho nên mới có ý định cho thuê nhà đây.”
Giản Minh nhặt đôi găng tay cao su Lăng Lệ vứt trên nền nhà lên, cụp mắt, nói lí nhí, “Chỉ nói có khả năng sẽ ở gần anh một chút, không ngờ rằng lại gần đến vậy.”
“Thế này mà gần ư? Cách một tầng đấy cô.” Lăng Lệ cũng chỉ cãi cọ ngoài miệng thế thôi, thực ra trong lòng sướng rơn lên, thầm nghĩ rằng, nếu căn cứ theo thời gian Giản Minh đồng ý với anh, hóa ra trước khi chấp nhận anh đã có ý định dọn đến ở gần nhà anh rồi sao? Có điều bây giờ đã đồng ý qua lại với anh rồi, tại sao lại ở dưới một tầng nhỉ? Nói như ra lệnh, “Gọi điện thoại cho dì Lục