Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342240

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2240 lượt.

như cho tiến hành nhiều đợt hóa trị, cơ thể cô ấy chưa chắc đã chịu đựng nổi.”






Khi Phương Nam phát hiện ra ung thư dạ dày, tình hình chưa đến nỗi tệ lắm, anh Kiều đích thân phẫu thuật, vô cùng thành công. Thời gian đó, ông xã Tiền Á Quân của Phương Nam vẫn còn rất chu đáo, thường đến chăm sóc cô ấy. Nhưng sau khi phẫu thuật xuất viện, hồi phục không được lý tưởng lắm, không hiểu tại sao lại bị viêm màng bụng. Phương Nam bị sốt nhẹ, phải quay lại nhập viện, tỏ ra không nhẫn nại lắm, rất nôn nóng, Tiền Á Quân cũng không thường xuyên đến chăm sóc cô, thuê một người giúp việc chăm sóc cho Phương Nam, Phương Nam lại có nhiều điều không vừa lòng với giúp việc, được mấy ngày thì giúp việc xin nghỉ, phần lớn thời gian chỉ có một mình Phương Nam trong bệnh viện.
Có một lần anh Kiều hỏi cô ấy sao không nhờ cha mẹ đến chăm sóc? Phương Nam lườm mắt, “Họ mà đến đây, chưa biết ai phải chăm sóc ai.” Sau đó, anh Kiều phát hiện, Phương Nam không hiểu vô tình hay cố ý cứ tìm anh ấy nói chuyện. Anh Kiều là một người rất thân thiện, hơn nữa trước đây anh và Phương Nam đã quen biết với nhau, nên không ngại ngùng nói chuyện với nhau dăm ba câu. Nhưng dần dần anh phát hiện ra, không hiểu vô tình hay cố ý, chủ đề nói chuyện của Phương Nam luôn xoay quanh Lăng Lệ, đặc biệt có một lần Phương Nam nói rằng, hay ngày nào cô ấy và anh hẹn Lăng Lệ đi ăn cơm, anh Kiều vội vàng né tránh câu hỏi đó, trong lòng lại bắt đầu cảnh giác với Phương Nam, tìm cách trốn tránh.
Đương nhiên, việc đó không đồng nghĩa với việc anh lơ là trong việc điều trị cho Phương Nam, trên thực tế, anh đã lo lắng rất nhiều cho Phương Nam. Nhưng mà bản thân Phương Nam không chịu phối hợp. Cô ấy vốn không phải là dạng người dễ bảo, bắt cô ấy ăn ít lại để giảm béo, may ra cô ấy còn bền lòng một chút, nhưng nói cô ấy sống chung với bệnh tật, tu tâm dưỡng tính, cô ấy sẽ không kiên cường.
Trước đây khi Phương Nam chưa ly hôn, anh chồng Lăng Lệ được coi là người đàn ông của gia đình, thời gian đi làm, nghỉ ngơi ổn định, kiên trì tập luyện, cũng rất chú ý đến việc ăn uống, Phương Nam có sống tùy hứng như thế nào thì ở cùng với anh, không thể không điều chỉnh một chút. Tiền Á Quân lại không như thế, bình thường ăn chơi đàn đúm quen rồi, Phương Nam ăn chơi theo anh ta, tha hồ sống buông thả, hút thuốc không ngừng nghỉ, ăn ngủ không theo giờ giấc nào cả, cô vốn dĩ đã lớn hơn Tiền Á Quân mấy tuổi, sức đàn bà đâu có bền bỉ như đàn ông, chẳng mấy chốc chịu đựng không nổi. Nhưng mà thói quen xấu một khi đã hình thành, muốn sửa lại đâu dễ dàng gì. Sau khi xuất viện, về nhà vẫn sống vô tổ chức, ăn uống thanh đạm mấy ngày đã chịu đựng không nổi, lại bắt đầu rượu chè, tính khí trở lại như trước đây, ăn uống linh tinh. Hơn nữa, Tiền Á Quân mặc dù là một người chịu ăn chơi, nhưng nếu như cứ ru rú ở trong nhà, ở bên cạnh người bệnh, chăm sóc người bệnh, thực sự anh ta không làm được. Đặc biệt là trong quan hệ vợ chồng, Phương Nam bị bệnh nên chẳng mấy hứng thú với chuyện ấy, không thỏa mãn được anh ta, chẳng bao lâu đã cặp kè ngay với người khác.
Trong thời gian Phương Nam nhập viện lại, có một lần cãi nhau ầm ĩ với Tiền Á Quân, cả khoa Tiêu hóa đều biết, Phương Nam giận đến nỗi ngồi khóc một mình trong phòng bệnh, y tá người bệnh cùng phòng có lòng tốt an ủi cô, dù sao cũng để cho qua thời gian hóa trị đã, những việc khác từ từ hẵng tính, ai nào ngờ, càng khuyên cô càng khóc dữ dội hơn. Anh Kiều nhìn thấy cảnh đó, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất, anh ấy nhất quyết sẽ không kể tình hình của Phương Nam cho Lăng Lệ nghe.
Giản Minh vùng ra khỏi Lăng Lệ, ấm ức, “Cứ đẩy trách nhiệm lên người em thôi, xin anh đấy, đó là vợ cũ của anh, liên quan gì đến em mà anh bắt em đưa ra ý kiến.” Cô thẳng thừng co người lại về phía mép giường, tiếp tục quay lưng lại với Lăng Lệ.
Lời nói ấy, ý tứ rất rõ ràng, Lăng Lệ hiểu, nhích lại gần cô, hôn vào thái dương của cô, “Được rồi, em đừng giận, những việc em không thích thì anh không làm, ngủ thôi.” Giúp Giản Minh đắp lại chăn, tắt đèn, ngẩn ngơ ngắm nhìn ánh trăng lọt qua rèm cửa sổ một lúc, cảm thấy áy náy quá, có điều, anh chỉ được chọn một thôi, phải không nào? Quyết định rồi, cũng dần dần thả lỏng tâm trạng, mơ màng chìm vào giấc ngủ, lại bị tỉnh giấc bởi vì Giản Minh cứ cựa quậy, quay tới quay lui suốt. Lật người qua, Giản Minh trườn vào trong lòng anh, giọng nói nũng nịu, “Anh Lệ, phiền phức chết đi được.”
“Sao thế?”, Lăng Lệ vẫn đang ngái ngủ, cũng biết rồi còn giả vờ hỏi, “Mơ thấy ác mộng sao?”.
Giản Minh bực mình, “Đúng thế, nằm mơ thấy ác mộng, phim dài tập của Nicaragua.”
“Đọc hiểu rồi à?”, Lăng Lệ ngáp một cái, ôm chặt cô gái ở trong lòng, “Nằm mơ mà cũng có phụ đề sao?”.
Giản Minh bật cười khì khì, hai vai rung lên, “Anh thật vô vị.”
Lăng Lệ cười theo, cười một lúc, Giản Minh nói, “Nếu như vứt Phương Nam đó không lo lắng gì, đoán rằng ban đêm chắc em không ngủ nổi, còn anh nếu như cứ nghĩ ngợi, trong lòng chắc cũng cảm thấy áy náy, được


XtGem Forum catalog