XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

y cô đã tự anh dũng tố cáo, “Lúc nãy anh nghe nói anh ấy đến đây rồi, đang định đi gặp anh ấy đây, em còn gọi điện thoại làm gì, chúng ta đi lên đó là được, đúng rồi, nghe nói bọn em đã đăng ký kết hôn…”. Thế rồi ở cửa phòng bệnh, anh Kiều cười rạng rỡ, ôm hôn thắm thiết Lăng Lệ vừa chạy ra đón, “Nghe nói anh và Giản Minh đăng ký kết hôn rồi, chúc mừng chúc mừng. Bữa tiệc nhỏ tối nay có chuẩn bị chỗ cho tôi không đấy?”.
Lăng Lệ nhìn qua Giản Minh, hai người rất tâm đầu ý hợp, nắm tay nhau một cách tự nhiên, lồng mười ngón tay vào nhau, nở nụ cười ấm áp như ánh nắng mặt trời, làm người ta như được tắm gội trong gió xuân, nói với anh Kiều, “Làm gì dám quên phần của anh, nhớ dẫn bà xã và con đến nhé…”.
Anh Kiều vội vàng nói chuyện với Lăng Lệ mấy câu rồi đi, Giản Minh vào phòng, tặng cho Phương Nam một bó hoa tươi thật to, “Tối hôm qua em mới nghe anh Lệ nói chị bị ốm, mạo muội đến đây, chưa nói trước với chị đã đến rồi. Không biết chị thích hoa gì, hôm nay trong tiệm hoa, hoa thược dược vừa đẹp vừa to, chúc chị mãi mãi trẻ trung.”
©STE.NT
“Cảm ơn,” Phương Nam ôm lấy bó hoa tươi, hỏi, “Hôm nay hai người đi đăng ký kết hôn sao?”. Mặc dù bị bệnh nên dung nhan tiều tụy, nhưng dáng vẻ vẫn rất sang trọng, “Chúc mừng chúc mừng.” Đưa tay ra bắt tay với Giản Minh, Lăng Lệ trừng mắt nhìn cánh tay Phương Nam vẫn đang cắm kim tiêm truyền thuốc, đang định lên tiếng nhắc nhở, Giản Minh đã giữ chặt cánh tay chuẩn bị nhấc cao lên lại, “Được rồi, chị đang truyền thuốc mà, em nhận thành ý của chị rồi.” Nhìn thấy trái cây trên tủ đầu giường, hỏi Lăng Lệ, “Phương Nam ăn được không?”.
Lăng Lệ đưa ra ý kiến, “Được, nhưng ít thôi.”
“Em gọt trái cây cho chị nhé?”. Giản Minh hỏi Phương Nam.
Phương Nam uể oải, “Cũng được.”
Giản Minh ngồi xuống, gọt trái cây, chuyện trò những câu chuyện trong gia đình thường ngày, “Loại táo này đẹp hơn loại táo em hay mua, nhiều lúc em tham rẻ, hay mua loại giảm giá, không tươi và nhiều nước như thế này, anh Lệ cứ trách em hoài.”
Lăng Lệ lấy bó hoa Phương Nam ôm ra, cất đi, ngồi bên cạnh Giản Minh, theo thói quen, giật đuôi tóc của cô, “Không nói em thì nói ai, cứ lẩn thẩn suốt thôi.”
Phương Nam vẫn để ý đến chuyện trăm năm của Lăng Lệ và Giản Minh, dò hỏi, “Hai người định lúc nào tổ chức tiệc cưới?”.
Lăng Lệ trả lời, “Trước Nguyên đán sẽ làm lễ cưới.” rồi hào phóng mời Phương Nam, “Đến lúc đó mời em đến uống rượu mừng với anh, coi như khách mời của nhà trai, được không?”.
Phương Nam nhìn Giản Minh, không trả lời Lăng Lệ, lại hỏi Giản Minh, “Hai người quen nhau chưa được bao lâu phải không?”.
“Việc này không liên quan gì đến thời gian ngắn dài,” Lăng Lệ trả lời, “Quen lâu mà như lạ, mới gặp ngỡ đã quen.”
Đôi môi Phương Nam mấp máy, định nói gì đó nhưng lại thôi, Giản Minh tiếp lời, giải thích tiếp cho câu thành ngữ đó của Lăng Lệ, “Chị đừng nghe anh ấy nói vớ vẩn, từng tràng bốn chữ bốn chữ gì gì đó, nói nhiều mà chẳng diễn đạt hết ý. Chủ yếu hai bọn em đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, anh Lệ cũng đã giúp em không ít, có cảm giác là, cùng nhau vượt qua hoạn nạn, cho nên thời gian quen biết ngắn hay dài hình như không quan trọng lắm.” Gọt táo xong, Giản Minh bổ thành từng miếng đưa cho Phương Nam, “Mời chị.”
“Cùng ăn cho vui,” Phương Nam đang định đưa miếng táo trong tay của mình cho Lăng Lệ, Giản Minh đã vô cùng tự nhiên, động tác thành thục nhanh nhẹn, đưa táo lên miệng đút cho ông xã, đưa cả khăn giấy, nói, “Em thì thôi, em bị tiểu đường, không ăn nhiều trái cây được.”
“Em bị tiểu đường sao?”, Phương Nam kinh ngạc.
“Dạ vâng.” Giản Minh thở than, “Thời đại này bị bệnh, có cảm giác mình như đồ bỏ đi, bước trên đường phố cảm giác không bình yên, cứ nghĩ rằng nhìn người ta khỏe mạnh như thế, chỉ có mình bị bệnh.”
Phương Nam đồng cảm, “Chị cũng thế.”
Giản Minh lại nói tiếp, “Chị còn có hy vọng, hóa trị mấy lần, bệnh sẽ khỏi. Em mới chết này, bệnh mãn tính, không thể nào chữa trị khỏi, haizz, con người em lại chẳng có nghị lực, nhìn thấy đồ ăn ngon là cất bước đi không nổi nữa.”
Lăng Lệ cười, lại kéo đuôi tóc của Giản Minh, cố ý thêm mắm thêm muối, “Ờ ờ, cô gái này vừa lười biếng vừa háu ăn.” Nói thì nói thế, nhưng trong ánh mắt lại chan chứa tình thương và cưng chiều, muốn giấu cũng không giấu được. Phương Nam nhận ra điều đó, có khả năng anh ấy cũng không muốn giấu.
Giản Minh nhìn thấy miếng táo trong tay Phương Nam đã ăn hết, đưa thêm một miếng, “Nào, ăn thêm một chút.” Lăng Lệ nửa đùa nửa thật, “Bớt nhớ nhung lẩu chua cay lại đi, đợi lúc nào em lành bệnh, bọn anh mời em đi ăn cho đỡ nghiện, đảm bảo ăn chán thì thôi.” Giản Minh tám chuyện tiếp với Phương Nam, “Đúng rồi, đồng nghiệp của em muốn mua bảo hiểm cho con trai, chị biết có nơi nào tốt giới thiệu cho em…”. Thực ra, Giản Minh cảm thấy đối diện với Phương Nam, không đau khổ lắm, cũng không khó xử lắm, cô có thể đối phó với Tô Mạn, thì có thể đối phó với Phương Nam, hơn nữa đều là bệnh nhân, có cùng tiếng nói chung, hơn nữa, không thể không không nhận, Phương Nam cũng dễ bắt chuy