Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.
ng lòng bác sĩ Lăng thầm nghĩ, thấp thỏm lo âu đến mấy lần, những sự việc chẳng liên quan gì với nhau, cũng chẳng hiểu thế nào nữa, miễn cưỡng trả lời, “Không cần cảm ơn. Muốn cảm ơn phải cảm ơn Tô Mạn mới đúng.”
Vị bác sĩ này khác ngày hôm qua quá, sao cứ thấy khiên cưỡng thế nào đó, trong lòng Giản Minh thấp thỏm không yên, cố gắng làm ra vẻ thoải mái, “Thủ kho to hơn thủ trưởng, nếu như anh không chịu phối hợp, chắc chắn em còn phải ngủ ở hành lang, cho nên, em thật sự muốn mời anh ăn cơm để cảm ơn.”
Vẫn còn có cơ hội? Không cần báo cảnh sát? Lăng Lệ nói chắc như đinh đóng cột, “Được thôi! Nói lời phải giữ lấy lời!”
Nhìn thấy bác sĩ tỏ ra hào hứng như thế, cuối cùng Giản Minh cũng đã tìm lại được sự tự tin, những lo lắng trong lòng đã được giải tỏa, “Đợi em tìm một nhà hàng nào đó tốt tốt một chút, rồi gọi điện thoại cho anh.”
Rõ ràng Lăng Lệ sốt ruột không chịu nổi, “Anh biết gần đây có một nhà hàng rất ngon.”
Cô gái này lại nhất quyết không chịu bỏ qua, “Không được, nhà hàng anh giới thiệu đó, thế nào cũng giành trả tiền với em, làm gì đến lượt em mời khách.”
Lăng Lệ không biết phải trả lời thế nào, lẩm bẩm một mình, “Em đúng là hiểu anh quá.” Cho dù là nhà hàng của người nào giới thiệu, anh cũng sẽ không để phụ nữ phải trả tiền, thực ra không cần biết ra sao, anh chỉ muốn làm thế nào cho thoải mái mà thôi, việc này sao lại cũng khó khăn đến thế?
Giản Minh đã cảm ơn bác sĩ Lăng về việc bố trí giường bệnh, cảm thấy trong lòng yên tâm hơn hẳn, bác sĩ lẩm bẩm điều gì đó cô không để ý lắm, bắt chuyện tiếp, “Bệnh nhân của khoa Nội tiết luôn đông như thế này ạ?”
“Cũng không hẳn là như thế.” Lăng Lệ đè nén sự bất ổn trong lòng, giải thích cho Giản Minh, “Bệnh tiểu đường nằm trong hệ thống bảo hiểm y tế, mọi người đều lại muốn sử dụng khoản tiền bảo hiểm này nhập viện sàng lọc, kiểm tra, mọi người đều chọn thời gian cuối năm đến khám, tập trung đến khám vào cùng một khoảng thời gian, dẫn đến việc giường bệnh quá tải, bình thường sẽ đỡ hơn một chút.”
“Lúc công việc rảnh rỗi anh thường làm gì?”
”Đọc sách thôi, cũng có hướng dẫn thêm sinh viên.” Nói như thế không xong rồi, cứ nói hết chuyện này đến chuyện kia, phải nói cái gì có ý nghĩa một chút chứ.
Nhưng Giản Minh nói chuyện càng tẻ nhạt hơn nữa, cô hít hà trong gió, giống như phát hiện ra một châu lục mới, “Dưới kia có bán khoai nướng, thơm thật.”
Lăng Lệ thật muốn đâm đầu vào tường, đập đập tập tài liệu được cuộn tròn trong tay lên lan can, thở dài một hơi, “Mấy thứ đó em không được ăn nhiều, nếu ăn cũng chỉ được hai miếng thôi. Đợi đây nhé, anh đi mua cho em.” Mạnh mẽ tự tin, nhấc chân định đi.
Giản Minh kéo anh lại, “Trời ơi, sao anh lại nói một đường làm một nẻo như thế hả? Tâm trạng em đang tốt, không phải muốn ăn khoai nướng đâu.”
Lăng Lệ trợn tròn mắt, không cam tâm tình nguyện chết như thế này, “Tâm trạng của em đang rất tốt hả?”, trong lòng anh đây đang rầu rĩ chết lên được.
“Dạ, em suy nghĩ thông suốt rồi.” Giản Minh trêu ghẹo, “Như anh mỗi lúc rảnh rỗi đều đọc sách, cũng có mặt tốt của nó, nói năng lưu loát, có tiềm năng làm bậc thầy tinh thần.”
Lăng Lệ hình như không nhịn nổi nữa, lầm bầm trong miệng, “Bậc thầy tinh thần đều là người của tà giáo.”
Giản Minh không nghe rõ, “Cái gì?”
“Không có gì.” Tĩnh nhẫn nại của Lăng Lệ rất tốt, “Suy nghĩ thông điều gì rồi?”
“Việc hôm qua anh nói, em suy nghĩ suốt cả một đêm.”
Trong lòng của bác sĩ Lăng nhen nhóm một tia hy vọng, anh biết ngay câu trả lời muốn báo cảnh sát kia chỉ là trò đùa, cô có câu trả lời khác chăng?
“Bác sĩ Lăng, anh nói với em, cảm giác thất bại của chúng ta không phải được sinh ra từ bản thân của việc thất bại, mà là đến từ cảm giác mất mát khi chúng ta không đạt được những gì chúng ta mong muốn, chỉ cần chúng ta học cách làm thế nào để xử lý cảm giác mất mát đó, những việc khác đều có thể giải quyết được. Tối hôm qua em trằn trọc suy nghĩ mãi, cảm giác mất mát của em nằm ở chỗ nào?” Giản Minh ngước nhìn ra phía chân trời xa xăm, nói ra những suy nghĩ của mình, “Em suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra được, sự mất mát lớn nhất của em, không phải là mất đi một điều gì đó, mà luôn cho rằng em đã làm sai. Từ sau khi hôn nhân có sự thay đổi, em luôn cảm thấy rằng. Nếu như em chưa từng yêu, nếu như em chưa từng bỏ ra thứ gì, nếu như em sớm nhận ra La Thế Triết là một người như thế nào, có thể em sẽ không thất bại thảm hại như thế này. Bây giờ em nghĩ rằng, kiểu suy nghĩ này là không đúng. Cuộc đời làm gì có ‘nếu như’ và ‘sớm nhận ra’ chứ? Em rất yêu Đông Đông, cũng đã từng yêu La Thế Triết, cho dù có thể sống lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, em cũng đều sẽ có quyết định tương tự như thế, em mãi mãi sẽ không nói với con trai em rằng, nếu như không có con, cuộc sống của mẹ sẽ tốt hơn! Cho nên, em không sai, việc em cần làm là phải có trách nhiệm, chứ không phải chịu trách nhiệm với bất kỳ quyết định nào trong cuộc sống của em. Hơn nữa, em cũng đã từng cư xử rất thật lòng, đã hưởng thụ ánh hào quang trong tình yêu, như thế đã rất tốt rồi. Thế