Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1279 lượt.
Tư Thành, anh chặn trước TV, cúi người nhìn cô, lay lay cô: "Viện Viện, Viện Viện. Sao em lại uống rượu?" Yến Tư Thành quay sang nhìn bình rượu hiệu "Lão Bạch Kiền" mà thấy đau cả đầu. Anh đang muốn cất giọng trách mắng cô thì nghe thấy Lý Viện Viện lầu bầu:
"Tư Thành..."
Yến Tư Thành quay lại, Lý Viện Viện bỗng nhiên rướn cổ, hôn lên môi anh.
Đáy lòng ầm vang như thể những bông pháo hoa đang nở rộ bên ngoài trời. Chai rượu trên tay rơi xuống đất, vỡ tan, rượu sánh ra sàn. Hệt như tâm tình anh bây giờ.
Lồng ngực tựa hồ trúng một mũi tên, tuy không đau, nhưng máu thì rần rật toàn thân...
Sôi sục... Như thể bùng cháy ngay...
Thật ra Lý Viện Viện không say, cô chỉ mượn rượu để tiếp thêm can đảm, mặc kệ Yến Tư Thành liệu có vì thế mà tự sát hay không, cô chỉ cảm thấy, nếu bỏ lỡ cơ hội tốt thế này, thật đúng là thiên lý bất dung...
Cô hôn lên môi anh, còn vươn lưỡi sang liếm lung tung, khiến Yến Tư Thành cứng đờ cả người lại.
Lý Viện Viện ranh mãnh giả vờ say, cô cười mơ màng, cả gan sờ soạng mặt anh, ghé sát mũi vào môi anh ngửi ngửi: "Giai nhân thần bạn hữu tửu hương." (Bên môi giai nhân có hương rượu)
Cô trượt tay xuống, nắm lấy cằm anh, toan to gan lớn mật hôn thêm cái nữa, nhưng chóp mũi bỗng ngửi thấy mùi cháy.
Khoé mặt chợt liếc thấy ánh lửa bừng sáng.
Lý Viện Viện cắn răng, hạ quyết tâm, đã thế, cô sẽ giả vờ tới cùng! Yến Tư Thành đâu phải cô, sao biết tửu lượng của cô được đến đâu chứ. Cô hét lên như thế đại khái là do say rượu đấy...
Trong lúc Lý Viện Viện suy tính, Yến Tư Thành đi vào phòng bếp, bê một chậu nước ra dập lửa, rồi quay sang hỏi cô: "Viện Viện, em có sao không?"
Lý Viện Viện lắc đầu.
Yến Tư Thành thở dài, trách móc cô: "Em cũng thật là, sao lại đốt lửa trong phòng thế hả, nếu hôm nay anh không tới, em lại say rượu..." Yến Tư Thành còn đang cằn nhằn liên miên, Lý Viện Viện chợt nảy ra một kế, cô lảo đảo bước tới trước, dang hai tay, ôm chặt lấy anh.
"Em... Say rượu..." Yến Tư Thành tựa hồ quên khuấy mất bản thân định nói gì tiếp.
Lý Viện Viện áp mặt vào vòm ngực rắn rỏi của anh, cọ qua cọ lại.
Lý Viện Viện có thể cảm nhận được cơ thể anh đang cứng đờ lại.
"Sợ." Cô lầm bầm: "Em sợ lắm..."
Dứt lời, cô lại ôm chặt lấy anh. Lúc lâu sau, cô mới cảm nhận thấy cơ thể anh dần thả lỏng.
Tiếng pháo hoa và tiếng pháo đốt nổ ầm trời. Yến Tư Thành giơ tay lên, ôm lấy cô, vỗ nhẹ vào lưng cô: "Viện Viện đừng sợ."
Lý Viện Viện vô cùng kinh ngạc, cô cứ tưởng kiểu gì anh cũng phải giằng ra, rồi phản kháng bằng những câu như: "Công chúa say rồi", "Công chúa mau buông ra" hoặc "Công chúa, làm thế này không hợp lễ nghĩa", để tỏ rõ sự trong sạch.
Nào ngờ anh chấp nhận nhanh như vậy! Còn dịu dàng vỗ về an ủi cô, còn có thể thốt lên lời dịu dàng như "Đừng sợ"?
Lý Viện Viện bỗng nhận thấy, Yến Tư Thành bây giờ có vẻ không giống với Yến Tư Thành mọi hôm...
So với bình thường... Điệu bộ tựa hồ giống cha và anh trai...
Lý Viện Viện chợt thấy dở khóc dở cười, trong phim mỗi khi nữ chính ôm lấy nam chính, nam chính luôn luôn nảy lòng thương cảm, nảy sinh tình ý, sau đó lửa tình bùng lên, đèn tắt rèm kéo...
Nam chính của cô, quả thực đã nảy lòng thương cảm, cũng tỏ ra yêu thương cô, nhưng sao cô cứ cảm thấy anh ân cần quá độ thế nhỉ...
Bất luận Lý Viện Viện nghĩ thế nào, giờ trong đầu Yến Tư Thành, anh chỉ thầm khẳng định đi khẳng định lại một điều.
Công chúa của anh đang sợ hãi, hiện giờ công chúa chỉ có mình anh, cho nên anh phải bảo vệ cô, dỗ dành cô, dùng sự ôn hoà của mình dựng nên một bức tường vững chãi, che chở cô trong đó, cẩn thận trông nom, giữ gìn.
Yến Tư Thành làm bạn với Lý Viện Viện đã nhiều năm, lúc Lý Viện Viện còn rất nhỏ, Yến Tư Thành lớn hơn cô năm tuổi đã hiểu biết hơn nhiều. Trong ký ức, Lý Viện Viện hầu như không nhớ mấy về anh hồi nhỏ, nhưng Yến Tư Thành thì vẫn còn nhớ rõ.
Anh nhớ năm đó trời đổ tuyết lớn, Lý Viện Viện bị nhốt trong phòng, không được ra ngoài. Cô thích tuyết, ham chơi, nên thừa dịp bà vú ngủ gật, bèn lon ton chạy ra khỏi phòng.
Khi ấy Yến Tư Thành cũng đang tuổi lớn, theo chân trưởng hộ vệ học hỏi. Đúng lúc anh cùng trưởng hộ vệ có việc ra ngoài, thì chợt thấy Lý Viện Viện tay chân ngắn ngủn ngã phịch ra sân, cô nhào xuống nền tuyết, lăn tới bên anh, vớ phải bắp chân anh.
Không biết cô có đau không, chỉ biết đúng lúc cô ngửa đầu nhìn lên, thì cũng cất giọng cười khanh khách lanh lảnh.
Anh xách cô lên, phủi sạch bụi tuyết bám trên người cô. Lý Viện Viện cũng học theo vỗ nhẹ tuyết bám trên đầu anh xuống.
Trưởng hộ vệ thấy là công chúa, bèn vội vã gọi bà vú trong phòng dậy. Hồi đó Lý Viện Viện rất bé, chỉ thích xổ lồng đi chơi, cô bước những bước nhỏ, chân lún xuống nền tuyết, Yến Tư Thành đi bên cô, nếu thấy cô sắp ngã, anh sẽ đỡ lấy, lúc thì tóc tai bị cô túm chặt, lúc thì được cô ôm chặt lấy người.
Bà vú ở đằng sau thì lo ngay ngáy.
Lý Viện Viện khi ấy được bọc trong mấy tầng xiêm y, vừa mềm, vừa ấm áp hệt