Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

goài năm mươi, làm trong ngành bảo hiểm kinh tế, bà hi vọng cô sẽ mua bảo hiểm ở công ty mình. Từ trước đến nay, Hiểu Khê chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với mấy người chào mời mua bảo hiểm. Thế nhưng bà thím này lại có khuôn mặt, dáng vẻ rất phúc hậu, hơn nữa cũng không thẳng thừng mời gọi mua bảo hiểm mà bà thường chịu khó lắng nghe rồi hoạch định sách lược cho cô. Cách tiếp thị cao minh, sáng suốt nhất chính là khiến cho người ta không cảm thấy mình đang được tiếp thị. Bà thím này đã làm được điều đó. Bà lấy thân phận như một người đi trước, chịu khó lắng nghe câu chuyện giữa Hiểu Khê với Nguyên Kiệt.
“Nghe cô miêu tả về cậu ấy như vậy, có thể thấy rõ rằng cô vẫn còn rất quan tâm đến người ta. Tôi cho rằng cô không nên vội vàng từ bỏ. Một người đàn ông có điều kiện tốt như cậu ấy, chắc hẳn có rất nhiều phụ nữ đang xếp hàng tranh cướp đó.” Bà thím nói trúng phóc.
Xuất phát từ việc thím ấy đã kiên nhẫn nghe hết câu chuyện của mình nên Hiểu Khê quyết định mua bảo hiểm, đồng thời giới thiệu cho thím vài người bạn của mình.






Đó chính là ca khúc chủ đề của anh, giờ cô đã trở thành người xưa chuyện cũ mất rồi
“Chi phí cơ hội cho tình yêu trước nay đều rất cao. Vì một cái cây mà từ bỏ cả rừng rậm tươi xanh, vì một con người mà từ bỏ toàn bộ thế giới. Tại sao người phụ nữ lại dễ dàng bỏ cuộc đến thế? Thông thường đều do chi phí cơ hội quá cao.
Người phụ nữ có thể kiêu ngạo, nếu như có nguồn vốn kiêu ngạo, nhưng tốt nhất nên khiêm nhường ngoài mặt, ngạo mạn trong lòng!”
Thời khắc giao thừa cuối cùng cũng đến. Đồng hồ đếm ngược thời gian vừa về mốc số 0, thì pháo hoa cùng lúc sáng rực cả bầu trời, tiếng pháo nổ râm ran khắp nơi. Hiểu Khê cầm theo pháo dây với pháo hoa mà mình đã mua trước đó xuống dưới nhà, nhìn lên pháo hoa lộng lẫy sáng rực cả một vùng trời, cô cùng hò hét, hoan hô với lũ trẻ nhỏ. Cô nhắm mắt lại, chắp tay thành tâm cầu nguyện. Nghe nói lúc nhìn thấy pháo hoa hoặc mưa sao băng, nhất định phải nguyện ước, vì những điều ước đó sẽ có thể trở thành hiện thực. Không cần biết điều đó có thật hay không, nhưng những lời đồn về việc ước nguyện có thể trở thành hiện thực đúng là có một sức hút vô cùng to lớn.
Trước đây, Hiểu Khê chưa bao giờ đích thân châm đốt pháo dây hay pháo hoa nhưng cũng không thể để uổng phí số pháo đã mua đó được. Cô đứng ngoài gió lạnh châm lửa, càng lúc càng khâm phục sự dũng cảm của bản thân.
“Hiểu Khê, máy tính hỏng, đèn điện hư, đồng hồ nước có vấn đề, bình nóng lạnh không hoạt động, tại sao em không gọi người đến giúp hả?” Lưu Hiên đột nhiên xuất hiện ở trước cửa nhà cô, thất thanh nói.
“Làm sao mà anh biết được?” Hiểu Khê đưa cho anh một đôi dép đi trong nhà, giọng thều thào hỏi.
“Những chuyện mà anh muốn biết thì chẳng có gì là khó cả. Chí ít thì em cũng là sư muội của anh, không phải sao? Ngoại trừ thân phận là một cấp trên, anh còn là tiền bối khóa trước của em nữa, không phải ư?” Anh ngồi trên chiếc sô pha, ánh mắt tràn ngập sự chân thành.
Đúng vậy, Lưu Hiên, anh ấy là đàn anh khóa trên của cô. Chỉ có điều, hai người đã từng thỏa thuận với nhau là ở công ty, không nhắc đến học cùng trường, Hiểu Khê sợ đồng nghiệp nói mình vào được công ty là do đi cửa sau, là nhờ quan hệ ô dù.
Tuy rằng chuyện đó thực ra cũng đúng, việc Hiểu Khê đến công ty này làm cũng là do Luu Hiên tích cực tiến cử mới được. Hơn nữa trước khi đến công ty làm việc cô đã yêu cầu Lưu Hiên không được nhắc đến chuyện trước đây, tất cả mọi chuyện cứ làm như hai người họ chưa từng quen biết.
“Hiểu Khê, em thay đổi rồi. Em hoàn toàn khác với Đỗ Hiểu Khê khi còn ngồi trên ghế nhà trường, lúc đó em cởi mở vui vẻ biết bao!” Lưu Hiên vừa nói vừa rút trong túi ra một bao thuốc Trung Nam Hải.
“Anh cũng thay đổi rồi, em nhớ trước kia anh không bao giờ hút thuốc. Anh bắt đầu hút từ lúc nào thế?” Trong trí nhớ của cô, Lưu Hiên luôn là anh chàng lạc quan, một người luôn nhận được sự sủng ái của Thượng Đế. Còn hiện nay, ngồi trước mặt cô lại là một người đàn ông thất chí, ai oán cuộc dời.
“Em có còn nhớ không?” Lưu Hiên ngước đôi mắt u sầu dưới ánh đèn điện mờ ảo.
“Không phải chúng ta đã thỏa thuận là không nhắc đến quá khứ sao?”
“Hiểu Khê, đây không phải là công ty, con người sao có thể không có hồi ức chứ? Em có thể không nhớ đến, nhưng anh thì không làm thế được.” Giọng nói của Lưu Hiên bỗng to dần lên.
Đúng thế, hồi ức, cuộc sống tươi đẹp vô lo vô nghĩ, tươi sáng, thuần khiết mà giản đơn. Tâm tư của Hiểu Khê bỗng chốc bay về chốn xa xăm...
Trong vườn hoa khuôn viên trường đại học, tiết trời mùa hạ oi ả, nóng bức khiến cho người ta mệt mỏi. Trên bục giảng, giáo viên giảng bài cứ như đang ru ngủ, sinh viên trong giảng đường chẳng mấy ai hứng thú nghe. Có người thì chống tay lên đầu ngủ gà ngủ gật, có người thì đầu óc bay bổng đâu đâu, có người lại cắm đầu cắm cổ ghi chép lại bài giảng như một chiếc máy, có một số lén lút chơi trò chơi điện tử dưới ngăn bàn, một số khác thì liếc mắt đưa tình với nhau..