Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.
.
Học chuyên ngành thương mại quốc tế, Hiểu Khê lúc nào cũng ngồi ở vị trí trong cùng của hàng ghế thứ hai giảng đường. Mái tóc thẳng đen nhánh, không phấn son lòe loẹt, lúc nào cũng áo phông, quần bò, thi thoảng mặc chiếc váy dài, lặng lẽ giữa dòng người đông đúc, cô cảm thấy như vậy vừa thoải mái vừa an toàn, đồng thời cũng vô cùng thích cảm giác này.
Cô vẫn luôn ghi nhớ tiết học hôm đó của cô giáo Lý dạy môn Kinh tế học phương Tây: “Hôm nay, tôi sẽ giảng cho các em một trong những khái niệm quan trọng nhất trong môn Kinh tế học - ‘chi phí cơ hội’, có nghĩa là bất cứ một quyết sách gì cũng phải đưa ra lựa chọn nào đó, giá trị cao nhất của lựa chọn bị mình gạt bỏ chính là chi phí cơ hội của quyết sách ấy. Nhà kinh tế học Adam Smith đã từng nói: ‘Quốc vương sẽ ngưỡng mộ những người nông dân phơi nắng bên đường, bởi vì người nông dân có được cảm giác an toàn mà mãi mãi quốc vương chẳng thể nào có được. Còn nếu bạn muốn có cảm giác an toàn như người nông dân đó thì bạn sẽ mãi mãi chẳng thể nào có được quyền thế của một quốc vương.’ Khi bạn lựa chọn làm việc này thì tất nhiên sẽ phải từ bỏ một chuyện khác. Lợi ích thu được từ chuyện mà bạn đã từ bỏ chính là chi phí cơ hội của bạn...”
Lúc đó, cô vẫn chưa biết rằng khái niệm nổi tiếng trong môn Kinh tế học này có thể có ảnh hưởng sâu sắc tới chuyện tình yêu trong cuộc sống đời thường.
“Vậy thì bây giờ, tôi mời các bạn sinh viên đặt ví dụ cho khái niệm chi phí cơ hội này nhé. Phần hỏi đáp ngày hôm nay sẽ được cộng vào thành tích cuối kì.” Cô giáo Lý nhìn thấy sinh viên bên dưới một nửa ngủ gật, một nửa tâm hồn treo ngược cành cây, vừa vô cùng tức giận vừa lực bất tòng tâm, cô quyết định dùng phương pháp hỏi đáp lấy điểm để khơi gợi sự tích cực trong sinh viên. Quả nhiên, các sinh viên ở bên dưới nhất loạt lấy lại tinh thần học tập ngay tức khắc.
“Người nông dân khi xử lí phần đất đai của mình, nếu như đã lựa chọn nuôi heo thì không thể chọn nuôi các loại gia cầm khác nữa. Chi phí cơ hội của việc nuôi heo chính là lợi nhuận cao nhất đạt được khi lựa chọn nuôi gà đã bị từ bỏ. Giả sử nuôi heo có thể thu được A đồng, nuôi gà có thể thu được B đồng thì chi phí cơ hội của việc nuôi heo chính là B đồng, tương tự, chi phí cơ hội của việc nuôi gà chính là A đồng.”
“Tiến hành lựa chọn giữa việc học tập trong thư viện hay thưởng thức niềm vui khi xem phim truyền hình. Chi phí cơ hội của việc học tập trong thư viện chính là thiếu mất niềm vui do phim truyền hình đem lại, còn chi phí cơ hội của việc xem phim truyền hình chính là mất đi những kiến thức đạt được khi học tập ở thư viện.”
Các bạn cùng học lũ lượt giơ tay lên phát biểu ý kiến.
“Đỗ Hiểu Khê, còn em thì sao?”
“Một cô gái sau khi tốt nghiệp đại học, khi cô ấy lựa chọn ra nước ngoài tu nghiệp thì chi phí cơ hội chính là tình yêu đầu thời đại học. Nếu như cô ấy lựa chọn cùng bạn trai ở lại trong nước thì chi phí cơ hội chính là việc ra nước ngoài tu nghiệp. Còn nếu như cô ấy không yêu dương hẹn hò thì sẽ không có ưu phiền khi phải chọn lựa, vậy thì sẽ không tồn tại chi phí cơ hội gì đó nữa”. Cô đứng dậy, đáp.
Trong tâm trí của cô từ trước đến nay, chi phí cơ hội cho tình yêu luôn rất cao. Vì một cái cây mà từ bỏ cả rừng rậm tươi xanh, vì một con người mà từ bỏ toàn bộ thế giới ư? Điều này đôi với người vừa lên đại học như cô là một từ cần tránh xa. Cho nên để tránh xuất hiện chi phí cơ hội tình yêu thì lựa chọn duy nhất của cô chính là không đưa ra lựa chọn gì hết.
Vì vậy, cho dù cô bắt đầu đi xem các buổi trình diễn ca nhạc hay thi đấu thể thao, cô vẫn luôn ở trong tòa thành của riêng mình, luôn luôn đi về một mình, tự do tự tại.
“Đỗ Hiểu Khê, hôm nay có buổi diễn văn nghệ trong khoa, tất cả các bạn khác đều tham dự, tại sao cậu vẫn còn ở trong phòng đọc sách thế này?”
Cô ngẩng đầu lên thì mới phát hiện ra phòng đọc sách vốn dĩ đông đúc nhưng bây giờ đã trống không. Những quyển sách đặt ở trên mặt bàn trước đó cũng đều mất tung mất tích.
“Hôm nay chương trình nhất định sẽ hay lắm dấy. Cậu mà không đi xem thì chắc chắn sẽ phải hối hận.” Người bạn ngồi bên cạnh vừa thu dọn sách vở, vừa thì thầm nói.
“Có cái gì mà đặc sắc? Không phải chỉ là mấy người có chút giọng hát, biết hát vài bài hay sao? Có đến mức khiến cho mọi người phải thần trí điên đảo thế không?” Hiểu Khê thầm nghĩ.
Cứ như vậy, cô một mình ngồi trong phòng đọc sách trống vắng, yên tĩnh, say sưa đọc sách báo, tạp chí. Không có bất cứ người nào khác tranh đọc, cái cảm giác ấy thực sự thoải mái vô cùng. Nếu như ngày nào cũng có thi văn nghệ hoặc buổi biểu diễn của mấy minh tinh thì hay biết mấy!
Hiểu Khê sắp xếp thời gian biểu hàng ngày rất khoa học, cô sợ để thời gian trôi qua một cách lãng phí. Buổi sáng, cô sẽ ngủ cho tới khi tự nhiên tỉnh, nếu như hôm đó không có tiết học buổi sáng. Tục ngữ có câu, người đẹp là nhờ ngủ. Ngủ nướng buổi sáng chính là thứ hàng xa xỉ lớn nhất cô dành cho bản thân mình. Hơn nữa, từ bé đến lớn, cô vẫn luôn thích nằm lại trên giường mỗi lúc thức dậy, sau đó bắt đầu tưởng tượng đến