Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.

ng với tất cả mọi thứ
Tất cả đau thương đọng lại trong quá khứ
Tình yêu chân thật và dũng cảm
Chiếu rọi cả đêm dài u tối
Để tìm được một lần trọn đời trọn kiếp
Đôi ta sẽ mãi mãi không rời
Chỉ hận anh không có mặt trong quá khứ của em
Xin lỗi vì đã để em phải chờ.”
Nước mắt đã nghẹn chặt cả hơi thở. Tại sao lại phải yêu đương, nếu không yêu thì đã chẳng phải rơi lệ? Cuối cùng, Hiểu Khê cũng đã nếm trải được nỗi đau của nàng tiên cá. Cứ làm một công chúa bé nhỏ, vô ưu vô lo sống trong tòa lâu đài lộng lẫy, tráng lệ dưới đáy đại dương thì thật tốt biết bao, cần gì phải tới nhân gian để chịu đựng nỗi đau đớn thấu tận xương tủy đó chứ! Cho dù vì tấm chân tình cuồng si mà biến thành bọt biển thì liệu có ai biết được hay chăng?






Cậu ta không phải là hoàng tử của con, cậu ta chỉ là một chú ếch
“Trên thế gian liệu có người đàn ông tốt không nhỉ? Phụ nữ thường hay ca thán mà đặt câu hỏi này. Trên thế gian này chắc chắn có những người đàn ông tốt, nhưng nhiều hơn chính là những người đàn ông đã chờ đợi để trở thành người đàn ông tốt.
Tại sao lại có nhiều đàn ông và phụ nữ độc thân đến thế, điều quan trọng nhất để lý giải chính là cô hoặc anh không còn dũng khí và kiên trì trong tình yêu. Trên trái đất này, đa số những cuộc tình thành công đều là vì một bên kiên trì hơn bên kia.
Tình yêu có thể khiến cho linh hồn người ta bất diệt sao? Tôi tin tưởng vào điều đó. Chỉ là một người đang chìm đắm trong tình yêu không bao giờ suy ngẫm đến vấn đề đó.”
Năm giờ sáng ngày hôm sau, Hiểu Khê đã thức dậy. Tại sao lại thế nhỉ? Vốn dĩ Hiểu Khê thực sự muốn ngủ, hơn nữa còn muốn ngủ rất lâu, rất lâu, nhưng trớ trêu thay cô lại bị tỉnh dậy quá sớm. Làm sao để có thể đối mặt với bầu trời đêm u tối ngoài cửa sổ đây?
“Haizz...” Cô cứ than ngắn thở dài, nước mắt lại dâng trào trên mí mắt, trái tim thắt lại, vô cùng đau đớn. Đúng rồi, phải gọi điện thoại, ngày hôm qua, cô đã liên tục gọi điện cho Giai Hân để tìm lời an ủi. Nói cho cùng, cô với Nguyên Kiệt quen nhau cũng là do Giai Hân giới thiệu, bây giờ kết thúc mọi chuyện với anh cũng nên thông báo cho chị một tiếng. Hiểu Khê bắt đầu gọi đến số của Giai Hân, nhưng chẳng có người nhấc máy, gọi đến số điện thoại cố định ở nhà, cũng không ai nghe.
Khoảng hơn nửa tiếng sau, di động của Hiểu Khê hiển thị số của Giai Hân, cô liền nhấc máy: “Chị Giai Hân à, em với Nguyên Kiệt chia tay rồi!”
Từ khi ấn nút nghe thì Hiểu Khê đã bắt đầu khóc lóc thảm thiết nhưng bên kia lại truyền đến giọng một người đàn ông xa lạ. “Đây là bệnh viện, tôi đang gọi bằng điện thoại của bệnh nhân. Cô ấy gặp tai nạn ô tô, bây giờ đang nằm trong phòng cấp cứu...”
“Cái gì cơ? Chị Giai Hân gặp tai nạn giao thông? Làm sao có thể như vậy được cơ chứ? Mấy ngày trước, hai chúng tôi vẫn còn liên lạc điện thoại với nhau cơ mà?”
Lúc Hiểu Khê chạy đến bệnh viện thì mọi thứ đã quá muộn. Bác sĩ đã kết luận mọi biện pháp cứu chữa đều vô hiệu, tim của bệnh nhân đã hoàn toàn ngừng đập.
Đẩy cửa bước vào, cô nhìn thấy một thi thể đầu cuốn đầy những dải băng trắng, nếu như không phải thấy chiếc nốt ruồi trên mặt, cô khó lòng tin rằng người toàn thân đầy vết máu trước mặt mình chính là Giai Hân. Trước kia, chị vô cùng xinh đẹp, nhã nhặn, hoạt bát, lại năng động. Nhưng lúc này, mặc cho Hiểu Khê hét gọi tên chị bao nhiêu, chị cũng chẳng thể nào nghe thấy được nữa.
“Giai Hân, em đang thất tình, chị có biết không? Anh ấy đã có người phụ nữ khác, Nguyên Kiệt của em bị cướp mất rồi.” Hiểu Khê vừa nấc nghẹn vừa gào thét. “Nhưng Nguyên Kiệt thực sự là của mình sao? Từ đầu chí cuối anh ta vốn không thuộc về mình.” Hiểu Khê tự phủ định những lời mình vừa nói.
“Giai Hân, vốn dĩ em muốn chị an ủi em giống như một người chị an ủi cho đứa em gái vậy. Chị chính là chỗ dựa vững chắc cho em, là bờ vai cho em tựa vào những lúc thất tình, đau khổ. Chị đi rồi, em biết tâm tình, kể khổ cùng ai đây? Chị nói cho em biết đi...” Cô khóc nhẹ dần đi, gần như chẳng nổi được nữa.
“Giai Hân, chị có biết không? Em cảm thấy đau dớn vô cùng... Giai Hân, em vô cùng hận chị, tại sao chị lại giới thiệu Nguyên Kiệt cho em? Nếu chị không giới thiệu, em sẽ không quen biết anh ấy, càng không bắt đầu yêu đương, như vậy em sẽ không thất tình và không đau khổ như cắt tim gan thế này.” Hiểu Khê nắm chặt bàn tay, đập mạnh xuống chiếc giường, tay cô tím xanh lại, lúc này, cô chẳng còn cảm thấy đau nữa và dù có đau đến mức nào thì liệu có thể đau hơn cảm giác trái tim tan nát lúc này không?
Ngay sau đó, Hiểu Khê liền bị các y tá lôi ra ngoài hành lang. “Giai Hân, chị hãy nói đi, em có rất nhiều chuyện muốn hỏi chị, chị không thể ra đi như thế được.” Cô chợt nhớ lại một lần Nguyên Kiệt đã nói rằng: “Em đừng có qua lại thân thiết với Giai Hân quá.” Cô hỏi lí do tại sao nhưng Nguyên Kiệt chỉ lặng thinh không nói gì.
Quay đầu lại đã thấy Lưu Hiên xuất hiện bên cạnh mình, Hiểu Khê loạng choạng, suýt chút nữa ngã vào lòng anh.
“Không sao, không sao đâu