Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
tốt đẹp, hoàn mĩ, chỉ có điều không dạy ta biết làm thế nào để đạt được sự tốt đẹp và hoàn mĩ thôi.”
Một khoảng thời gian sau khi Giai Hân ra đi, Hiểu Khê thường nhớ lại những kỉ niệm, những chuyện xảy ra giữa cô với Giai Hân và Nguyên Kiệt. Bây giờ ngồi nghĩ lại, chuyện Giai Hân đã từng nói thật lòng muốn giới thiệu bạn trai cho cô, nhớ lại chuyện chị dắt cô tới phòng làm việc của Nguyên Kiệt dùng trà... Giai Hân, rốt cuộc có phải đã lợi dụng cô? Có phải từ đầu chí cuối, chị đều lợi dụng, coi cô như một con cờ để lấy lòng Nguyên Kiệt và để củng cố địa vị phó tổng của chị ở công ty? Hiểu Khê càng nghĩ lại càng thấy đáng sợ. Bởi vì từ trước đến nay, cô vẫn luôn cho rằng chị coi mình như chị em thân thiết một nhà, khi chị nhờ cô giúp đỡ, cô cũng cho rằng là bạn bè thì nên giúp đỡ lẫn nhau. Thực tế có phải như vậy hay không? Cô mãi mãi sẽ không bao giờ có được câu trả lời.
“Dì Đỗ ơi, chú Nguyên Kiệt đâu rồi ạ?” Tiểu Đậu Đậu ngơ ngác nhìn quanh hi vọng có thể tìm thấy bóng dáng của anh.
“Tiểu Đậu Đậu, đừng ngóng nữa, chú Nguyên Kiệt đang ở một thành phố rất xa, rất xa, sau này chắc không có nhiều cơ hội đến gặp các con nữa.” Hiểu Khê ngồi xuống, nhìn vào đôi mắt đen láy của Tiểu Đậu Đậu đáp.
“Không phải đâu, không phải đâu, chú Nguyên Kiệt đã nói rằng tháng nào cũng sẽ tới thăm chúng con mà. Trước kia, tháng nào chú cũng tới thăm chúng con, nhất định chú bị bệnh hoặc là công việc quá bận rộn. Đến khi nào chú hết bận thể nào chú cũng tới thăm chúng con.” Tiểu Đậu Đậu vẫn rất cố chấp nói. Nhìn cô bé gái tràn trề hi vọng trước mặt mình, Hiểu Khê nỡ lòng nào mà gạt bỏ mất tia hi vọng cuối cùng của cô bé chứ? Biết đâu, Nguyên Kiệt lại thực sự bay về đây để thăm mấy đứa trẻ cũng nên.
“Ừm, chú Nguyên Kiệt nói, chỉ cần các con chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn nghe lời, chú nhất định sẽ tới thăm các con.”
Lúc này, mấy đứa trẻ trước mặt cô mới gật đầu bằng lòng.
“Dì Đỗ ơi, dì có biết là sau khi dì về, chúng con đều rất nhớ dì không?”
“Thế sao? Mới có mấy tháng thôi mà miệng con đã ngọt như mía lùi rồi kìa.”
“Thật ạ, chúng con đều nhớ dì, muốn dì kể chuyện cổ tích cho chúng con nghe. Dì Đỗ, dì kể truyện cổ tích cho chúng con đi!” Lời nói của đứa trẻ trước mặt Hiểu Khê làm lũ trẻ thêm háo hức, nhiệt tình, khiến cô chẳng thể nào từ chối được.
“Vậy các con muốn nghe chuyện gì nào?” Hiểu Khê vừa nói vừa đưa tay vuốt ve khuôn mặt non nớt, mịn màng của Tiểu Đậu Đậu.
“Chỉ cần là truyện cổ tích do dì Đỗ kể, chúng con đều thích nghe cả.” Một đứa trẻ khác hân hoan nói.
“Có thật không? Thế các con có nhớ lần trước dì Đỗ đã kể chuyện gì không?”
“Nhớ ạ, là truyện Hoàng tử ếch!” Hơn mười đứa trẻ trước mặt cùng đồng thanh nói, giọng nói dõng dạc của lũ trẻ càng khiến Hiểu Khê thêm tự tin.
Haizz, Hoàng tử ếch, phải chăng tất cả đều là ý trời? Trước khi hôn được hoàng tử thì phải hôn qua bao nhiêu chú ếch? Làm thế nào để xác định được người ấy là hoàng tử hay là ếch? Nếu như không hôn thì làm sao có thể biết được chứ. Có lẽ, Nguyên Kiệt là hoàng tử của người khác, còn đối với cô, anh chỉ là một chú ếch mà thôi.
“Dì Đỗ, dì kể cho bọn con nghe câu chuyện Cô bé Lọ Lem đi!”
Ừm, cô bé Lọ Lem, câu chuyện về cô bé Lọ Lem mãi mãi là giấc mơ của các bé gái. Đó chính là câu chuyện cổ tích mà hồi nhỏ bố cô thích kể cho cô nghe nhất. Lúc đó, Hiểu Khê đã lớn lên trong những giấc mơ về cô bé Lọ Lem, hoàn toàn choáng ngợp trước cuộc sống hạnh phúc của nàng. Cô vốn tưởng rằng: “Rồi mình cũng sẽ chờ đợi được chàng hoàng tử của riêng mình”, nhưng thực tế dã chứng minh. Tất cả các câu chuyện cổ tích đều chỉ lừa gạt người khác mà thôi!
Còn những đứa trẻ với ánh mắt ngây thơ, thuần khiết trước mặt, lại đang chờ đợi Hiểu Khê kể cho chúng nghe về những câu chuyện cổ tích lãng mạn hoàn mĩ. Lúc này, Hiểu Khê chợt nhận ra mình không cách nào mở miệng kể được. Cô thực sự muốn nói với những đứa trẻ ngây thơ, trong sáng trước mặt rằng: “Các con đừng tin vào những câu chuyện cổ tích này, truyện cổ tích chỉ là gạt người ta mà thôi, hơn nữa còn có thể làm tổn thương chúng ta rất sâu sắc.”
Đúng thế, những câu chuyện cổ tích, những câu chuyện chết tiệt ấy đã khiến bản thân cô đặt quá nhiều kì vọng vào đàn ông, còn những người đàn ông trong cuộc sống hiện thực lại thay đổi quá nhanh chóng. Cô những tưởng có thể mang tình tiết cổ tích đặt vào cuộc sống, nhưng cô đã thất bại thảm hại. Cô đã quá kiên định, quá thuần khiết, không có chút phòng bị, nghi ngờ gì. Cô ngây ngô cho rằng, chỉ cần yêu nhau thì cuối cùng sẽ đến được với nhau, cô nghĩ rằng khoảng cách về không gian, thời gian đều không phải là vấn dề, thế nhưng cô với Nguyên Kiệt vẫn cứ là hữu duyên vô phận.
“Hôm nay, dì Đỗ dạy các con hát có được không?” Hiểu Khê liền chuyển sang chủ đề khác.
Hiểu Khê quyết định không kể truyện cổ tích và cũng không chôn chặt truyện cổ tích trong lòng nữa. Thế giới cổ tích quá xa xôi, cao vời vợi, những đứa trẻ sống trong thế giới cổ tích sẽ có trái tim trong trẻo nhưng dễ vỡ vụn tựa thủy tinh. Cô không muốn nhìn thấy người khá