Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.
gười nhà của em cũng không sao chứ?”
“Em vẫn tốt, người nhà của em cũng bình an vô sự.” Sáng nay, Hiểu Khê đã nói chuyện điện thoại với mẹ, bà nói vừa nhận được tin báo bình an của bố. Tạm thời bố cô đang lánh nạn ở một đảo nhỏ gần đó, đợi sau khi phong ba bão táp qua đi sẽ lên thuyền về nhà, cho nên lúc này, Hiểu Khê mới có thể an tâm như vậy.
Nguyên Kiệt dường như vẫn còn muốn nói thêm điều gì đó...
“Em còn phải quay về làm việc đây. Tạm biệt!” Hiểu Khê nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại. Nguyên Kiệt lúc này đã rời xa hẳn khỏi thế giới của cô. Mới chỉ có hai tháng ngắn ngủi mà cô gần như đã không nhận ra giọng nói của anh nữa. Giây phút này, cô cảm thấy trong lòng tràn ngập niềm vui mà trước nay chưa từng có.
“Anh ta nhất định sẽ rất thất vọng, không ngờ mình lại hồi phục nhanh đến vậy, không ngờ mình có thể quên anh ta nhanh đến thế. Hẳn là còn đang lo lắng sợ rằng mình sẽ bám riết lấy anh ta mãi không buông, ai ngờ mới đến ngày hôm sau, mình đã quên béng số điện thoại và giọng nói của anh ta rồi.” Hiểu Khê ngồi trước bàn làm việc, cố bình tâm trở lại nhưng bất giác vẫn nhớ đến đoạn nói chuyện vừa nãy.
Xem qua điện thoại, cô không ngờ lại có nhiều cuộc gọi nhỡ đến thế: 16h41, 16h43, 16h45, 16h50... một dãy dài các cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là số của Nguyên Kiệt. Bất giác tưởng tượng đến cảnh Nguyên Kiệt đang lo lắng, đứng ngồi không yên, hết lần này đến lần khác tìm cách gọi điện cho cô, trong lòng Hiểu Khê đột nhiên có đôi chút cảm động. Phụ nữ mà, vẫn luôn dễ dàng động lòng như thế!
Báo mạng vẫn không ngừng thông báo về số người gặp nạn, trên ti vi liên tục chiếu cảnh các thôn làng bị cơn bão tấn công, tàn phá. Người ta liên tiếp khiêng các thi thể bất hạnh ra, cảnh tượng thê thảm này khiến mọi người không khỏi đau lòng, xót xa.
“Tình yêu và thù hận rất bé nhỏ, việc sống chết mới lớn lao. Cảm ơn vì anh vẫn quan tâm đến em như vậy. Cho nên em sẽ tha thứ cho tội lỗi của anh.” Nhớ lại lúc đó, cái đêm cô biết Nguyên Kiệt phản bội mình, cái đêm cô biết bên cạnh anh có một người phụ nữ khác, cô đã gọi điện như điên như dại mà anh không nghe máy. Lúc ấy, Hiểu Khê thề rằng sẽ nguyền rủa anh suốt đời. Còn lúc này, anh đã quan tâm, lo lắng cho cô và gia đình của cô. Cô đã quyết định mở lòng tha thứ cho anh.
“Mình tha thứ cho tội lỗi của anh ấy, mình không hận anh ấy nữa, phải chăng cũng đồng nghĩa với việc mình đã không còn yêu anh ấy nữa?” Hiểu Khê tự hỏi.
Đúng vậy, trên thế gian này, cách trả thù hiệu quả nhất không phải là thù hận mà chính là lạnh nhạt và thản nhiên. Nguyên Kiệt sẽ không bao giờ có thể chi phối được trái tim cô nữa. Bởi vì sau buổi tối hôm đó, cô đã thề rằng: Đỗ Hiểu Khê và Trần Nguyên Kiệt mãi mãi không thể nào quay lại được, mãi mãi sẽ là như vậy.
Đỗ Hiểu Khê chỉ cho người đàn ông đó một cơ hội, đây chính là chút danh dự cuối cùng cô giữ lại cho bản thân. “Anh ta đã bắt đầu với một cuộc sống mới, vậy Đỗ Hiểu Khê mình tại sao vẫn còn lưu luyến mãi quá khứ ấy để làm gì? Chẳng phải vẫn cứ ăn cơm, đi làm, tan ca như thường lệ, ngày hôm sau mặt trời vẫn mọc lên từ phía đông, thế giới này chẳng có gì thay đổi cả hay sao?” Hiểu Khê thầm nhủ.
Một buổi tôi vô cùng yên tĩnh, cô quạnh, Hiểu Khê chợt nhớ đến Phó Vân. Đến giờ, Hiểu Khê mới sực nhớ, từ sau khi tặng cho cô chiếc túi xách, đã hơn nửa tháng nay, Phó Vân chưa hề liên lạc với cô lần nào, như thể anh đã bốc hơi khỏi trần gian vậy. Một người đang thường xuyên liên lạc bỗng dưng mất hết mọi tin tức, khiến cô chợt nhớ đến người ta.
“Buổi chiều ngày hôm nay anh ở đâu?” Hiểu Khê hỏi.
“Ở trên trời.”
“Thế bây giờ, anh đang ở đâu?”
“Quý Châu.”
“Vậy nhất định là anh đã uống rất nhiều rượu Mao Đài.”
“Cũng bình thường. Khi nào quay về, anh sẽ uống cùng em không được thoái thác đâu đấy.”
Từ trước đến nay, chưa từng có người nào dùng khẩu khí mang tính ra lệnh với cô như vậy, có điều không ngờ cô lại tỏ ra vô cùng thích thú: “Anh giống như vua sư tử ấy!”
Những ngày tiếp theo, hôm nào hai người cũng nhắn tin đến tận hai giờ sáng, đã thế Hiểu Khê còn chẳng buồn ngủ chút nào. “Phụ nữ đang yêu không cần ngủ!”, quả nhiên không sai. Từ sở thích, thú vui đến nhân sinh quan... tất cả đều dâng trào như dòng suối bất tận, chí ít cô cũng đã có cảm giác được bay bổng trên mây trời cao vút. Chính là cảm giác Beyond the clouds [Tên một bộ phim của Pháp được sản xuất năm 1995'>.
Những ngày gần đây trên khắp cả nước liên tiếp xảy ra rất nhiều thiên tai, lũ lụt, hạn hán, động đất, bão tuyết, Hiểu Khê vì thế cũng nhận được vô số tin nhắn hỏi thăm của bạn bè. “Cuộc sống mong manh dễ vỡ, xin đừng để vuột mất tình yêu.” Có trời mới biết được, trong một giây nào dó, bản thân cô có còn được sống trên cõi đời tươi đẹp này nữa hay không. Và lần này, tình yêu của Hiểu Khê đã khóa chặt trên người Phó Vân.
Có một mở đầu thất bại không đáng sợ, diều quan trọng là phải có một kết thúc có hậu và hoàn mĩ. Hiểu Khê quyết định phải xoay chuyển cục diện của mình lúc này.
Ba ngày sau, Phó Vân đi công tác về. Anh nhanh chóng hẹ