XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

ô mỗi người ngồi một đầu sô pha, ôm một chiếc gối lớn, mắt chăm chú nhìn vào màn hình. Nói thực lòng thì Hiểu Khê không quen lắm khi đến xem phim ở nhà một người đàn ông. Đột nhiên, cô nhận ra rằng mình đã sống một mình nhiều năm như vậy, nên cũng đã quen với tính cách kiểu nữ vương “tất cả do ta làm chủ”, khi xem phim ở nhà, lúc nào thích nhanh thì tua nhanh, lúc nào thích quay lại thì tua lại.
“Ba năm trước, tôi và chồng tôi gần như ngày nào cũng ân ái bên nhau. Có thể ở bất cứ chỗ nào, vào bất cứ thời gian nào, chỉ cần chúng tôi nhìn thấy nhau là cơ thể lại không nhẫn nhịn được mà quấn quýt lấy nhau, cũng chẳng cần biết lúc đó đang trong tình cảnh nào, nhất định phải tiến hành ngay lập tức. Chúng tôi chẳng khác nào các loài động vật đang phát dục, nhưng chúng tôi không hề cảm thấy xấu hổ, thẹn thùng chút nào. Ngược lại, bản thân tôi còn cảm thấy trên thế giới này chẳng thể nào tìm được một đôi tình nhân trời sinh một cặp như chúng tôi nữa, trong trái tim chúng tôi, không có bất kì ai có thể thay thế cho cơ thể của người kia. Mỗi lần nhìn thấy người kia là mỗi tế bào trong cơ thể chúng tôi đều hừng hực sôi sục, đều khát vọng có được từng tế bào trên cơ thể người đối diện, các tế bào giống như đang ngoác miệng ra gào thét, tôi muốn, tôi muốn, tôi muốn...” Người phụ nữ trên màn hình chậm rãi nói. Câu thoại trong phim khiến cho người ta không khỏi tưởng tượng ra mọi thứ. Lúc Hiểu Khê còn chưa kịp hiểu hết thì nụ hôn của Phó Vân đã như phong ba bão táp cuồn cuộn in dấu trên mặt và cổ của cô.
“Chúng ta diễn một bản chân thực, sống động hơn cả phim nhé, em thấy sao?” Phó Vân gian tà thì thầm bên tai Hiểu Khê, khiến cho cả cơ thể cô như mềm nhũn ra.
“Đợi lát nữa xem xong đĩa phim này rồi đền bù cho anh nhé, ngoan nào!” Ánh mắt của Hiểu Khê vẫn dính chặt vào màn hình.
“Mỗi tôi, tôi lại hồi tưởng mỗi một tình tiết khi tôi với chồng cũ ân ái bên nhau. Từng tư thế, từng nụ hôn anh ấy dành cho tôi, từng góc độ anh ấy lật tôi qua lại, mỗi một tiếng kêu rên thích thú, sung sướng đến cực điểm. Sau đó, tôi lại bắt đầu tưởng tượng trong đau khổ, lúc này, chồng tôi có thể cũng đang làm như vậy với một người phụ nữ khác. Tôi hình dung chồng mình đến nhà cô ta, vào ngay khoảnh khắc khi cửa vừa mở ra, chồng tôi ngay lập tức kéo váy của cô ta lên, cởi chiếc quần lót, yêu cầu cô ta choãi chiếc mông cho thật cao, tất cả những động tác này đều là việc trước kia anh hay làm cùng tôi. Tôi tưởng tượng họ đang ân ái giữa thiên nhiên đất trời, trong một chiếc thang máy ở một toà nhà lớn, ở trong xe ô tô của chồng tôi, bên lề con đường nào đó ở thành phố Đài Bắc. Cũng có thể chồng tôi đang lái xe còn cô ta thì ngồi trên đùi anh ta, lên lên xuống xuống, tôi còn tưởng tượng ra cả tiếng rên rỉ sung sướng của cô ta nữa. Tôi cứ ngây thơ tưởng rằng chắc hẳn anh chỉ nói với mỗi mình tôi, sau đó hai người mãi mãi trao cả cuộc sống cho người kia, trao mọi thứ cho nhau, ôm chầm lấy nhau chìm vào giấc ngủ. Tất cả những cảnh vật này không ngừng hiện lên trong tâm trí tôi, khiến tôi hoảng loạn không biết phải làm sao, tôi gần như sắp phát điên...” Người phụ nữ trên màn hình vừa nói vừa khóc lóc rất thảm thương, nhiệt độ tụt giảm. Bộ phim vẫn tiếp tục diễn ra, có điều tâm trạng của Hiểu Khê rối loạn vô cùng.
Những lời thoại trong phim không ngừng vang đi vang lại trong đầu cô. Khi người đàn ông đáng yêu mặc chiếc áo phông Doraemon trước mặt định cởi nốt chiếc áo sau cùng trên người cô, bàn tay của Hiểu Khê liền đặt lên tay anh nhằm ngăn cản. “Xin lỗi anh, em cảm thấy không được khoẻ lắm.” Phó Vân cũng cảm nhận được nét mặt không vui của Hiểu Khê nên đành phải dừng lại, cầm theo quần áo xông thẳng vào nhà vệ sinh, lập tức cô nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.
Tối hôm đó, Phó Vân và Hiểu Khê không hề ân ái. Trước kia, khi xem bộ phim Sắc giới, Trương Ái Linh có nói: “Con đường tiến tới trái tim người phụ nữ phải đi qua âm đạo.” Nhưng Hiểu Khê nhận ra rằng bản thân mình không thể nào làm như thế. Đúng vậy, cũng giống như trong bộ phim Khoảng cách xa xôi nhất nói: Dù có tiếp xúc, động chạm cơ thể thân mật đến mức nào thì cũng chẳng thể lấp đầy lỗ hổng trong trái tim của mình. Nếu như lấp đầy được sự trống rỗng bên dưới, lỗ hổng trong trái tim mình phải làm thế nào mới có thể khoả lấp được? Hiểu Khê nằm trong phòng ngủ, còn Phó Vân chơi điện tử trong phòng đọc sách, đèn vẫn sáng. Hiểu Khê nằm còn Phó Vân ngồi, điểm tương đồng duy nhất là cả hai cùng tỉnh. Hiểu Khê nhớ lại một cuốn tiểu thuyết đã đọc hồi còn đại học: “Tôi sinh ra là vì chờ đợi một con người. Dung mạo, tuổi thanh xuân, kiến thức phong phú, trí nhớ mãnh liệt, tài năng trời phú và tâm hồn bản tính của tôi đều đang chờ đợi được gặp người đó. Dưới vòm trời này, chỉ duy nhất mình anh mới có thể trân trọng, yêu quý mọi thứ của tôi. Trên thế gian này, tôi chỉ toả sáng vì mình anh ấy, nếu không gặp được anh, tôi cam nguyện cô độc suốt đời, từ từ tàn úa.” Lúc đó, Hiểu Khê vô cùng yêu thích câu nói này, đồng thời cũng tưởng tượng ra thứ tình cảm mà bản thân mong muốn. Một tình yêu