Tác giả: Y Phương
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/800 lượt.
úc nhất thời nói không ra lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Hân Dương sải bước mà đi vào phòng rửa tay, cửa"Pằng" một tiếng vô tình khép lại.
Cho dù như vậy bị cự tuyệt, cô cũng không có dũng khí nói cho Diệp Hân Dương, thật ra thì khi tỉnh lại ở bệnh viện, cũng đã đem toàn bộ chuyện tình nhớ ra.(đó thấy k,k có thịt ăn r,làm mấy bạn đọc của tui ăn chay bữa h=))))))))))))))))))
Cô là Đường Y Nặc, là Diệp Hân Dương ghét nhất, ghét nhất đại tiểu thư.
Nhìn Diệp Hân Dương dịu dàng gọi cô "Mi Mi" , cô chỉ cảm thấy giống như bị tưới một bụng không khí lạnh lẽo, tứ chi trong nháy mắt lạnh thấu, ngay cả hít thở cũng khó khăn, cố tình đại não đầy máu, nhìn bộ dáng chưa bao giờ đối với cô biểu lộ nụ cười dịu dàng, liền không ngừng được một hồi tim đập.
Cô nhớ đoạn mấy ngày này cô mất trí nhớ tự xưng là "Mi Mi" , Diệp Hân Dương vẫn không thích cô chung quy lại dùng thanh âm dịu dàng dụ dỗ cô, thậm chí sẽ cho cô nụ hôn ngủ ngon, thậm chí sẽ ôm cô ngủ chung.
Đãi ngộ như vậy đều là ước mơ tha thiết đã lâu của cô, còn không dám hy vọng xa vời sẽ có một ngày có thể phủ xuống tại trên người của chính mình, cho dù đãi ngộ này là thành lập khi cô mất trí nhớ, trí lực thoái hóa, cùng tự xưng là "Thư Mi" , cô cũng không cách nào bỏ qua.
Cho nên, nghe Diệp Hân Dương mặt ân cần nói: "Mi Mi, có phải hay không rất đau?" Thì cô tự nhiên nói : "Diệp ca ca ở đây, Mi Mi cũng không đau."
Thật, chỉ có anh đang ở đây, cô cũng không đau, chỉ cần anh ở đây.
Tắm nước lạnh hơn nửa tiếng, hô hấp của anh mới chậm rãi bình ổn lại.
Diệp Hân Dương biết, nhất định phải có biện pháp, nếu như mỗi lần dục vọng bị khơi dậy đều không có được cách phát tiết bình thường, thì một ngày nào đó anh sẽ khống chế không được .
Nhắc Tào Tháo, thì Tào Tháo đến. Anh vừa suy nghĩ gọi điện thoại cho Vệ Đoan, mời cậu ấy từ Singapore bay về, điện thoại di động liền vang lên, chính là Vệ Đoan, cậu ta nói: "Tớ đang ở ngoài cửa, cậu nhanh mở cửa cho tớ!"
Diệp Hân Dương vội vã thay quần áo, chạy đến phòng khách, mở cửa nhìn ra, một bóng người cũng không có.
Anh cũng không nghi ngờ người thành thật như Vệ Đoan sẽ có suy nghĩ trêu cợt người khác, liền đứng ngoài cửa đợi một lúc, quả nhiên chừng ba mươi giây sau, một người đàn ông cao lớn quen thuộc hai ba bước liền chạy vội tới trước mặt anh, một bộ dáng thở hổn hển.
Diệp Hân Dương gật đầu một cái, lát sau đưa lên cái đĩa đựng ly nước lọc có khắc hình con ngựa.
"Khi nào có thể bắt đầu điều trị bằng thôi miên?"
"A!" Vệ Đoan vỗ đầu một cái, "Va-li hành lý của tớ vẫn còn ở dưới lầu, thiết bị điều trị đều nhét ở bên trong." Bởi vì vội vã đi vệ sinh, cả thang máy cũng chờ không kịp, va-li hành lý còn để ở dưới lầu, mình anh liền trực tiếp chạy lên cầu thang.
"Cậu gọi Đường đại tiểu thư ra đi, tớ đem hành lý lên có thể bắt đầu bất cứ lúc nào." Vội vã cho một câu trả lời, Vệ Đoan liền nóng lòng xông ra ngoài.
Diệp Hân Dương nhướng đôi mày thâm thúy, xoay người đi tới phòng ngủ chính.
Đường Y Nặc vào phòng vệ sinh được một lúc rồi, dùng để rửa mặt chắc cũng dư thời gian rồi.
"Mi Mi, em xong chưa?" Anh gõ cửa phòng tắm.
Nghe được giọng nói quen thuộc, Đường Y Nặc đang ngồi trên bồn cầu cơ thể liền căng thẳng, nghĩ đến quẫn cảnh trước mắt, cắn môi buồn bực không lên tiếng, muốn tìm cái lỗ dưới đất để chui xuống.
Không được đáp lại, Diệp Hân Dương cho là cô đang tắm, tiếng nước chảy quá lớn không nghe thấy, liền nâng cao đê-xi-ben, lặp lại mấy chữ vừa rồi.
Đường Y Nặc vẫn không phát ra bất kỳ thanh âm nào, mặc dù cô biết như vậy sẽ gây hao tổn không nhỏ đến kế hoạch lâu dài, nhưng chẳng lẽ muốn cô chính miệng nói cho Diệp Hân Dương: "Cô bởi vì đại di mụ tới, lại không có băng vệ sinh, cho nên mới không đi ra được sao?" Trong đầu chợt có ý tưởng lóe lên, như vậy thật ra cũng không phải không thể, dù sao thân phận hiện tại của cô là Thư Mi có trí óc của đứa trẻ 5 tuổi, cho dù thể diện có quăng đi, cũng quăng không tới trên người Đường Y Nặc.
Biết rõ ý nghĩ như vậy là lừa mình dối người, nhưng chuyện tới trước mắt, Đường Y Nặc cũng không có lựa chọn khác rồi.
"Anh Diệp, Mi Mi bị bệnh, chảy rất nhiều máu, có thể chết hay không a?"
Cô nghĩ nếu như sau này có một ngày cô thật sự khôi phục thân phận như cũ, cô nhất định sẽ vô cùng xấu hổ mà chết.
Vốn còn đang lo lắng có phải anh trước đó nói chuyện quá thẳng thừng làm tổn thương cô, cho nên mới trốn trong phòng vệ sinh không chịu ra ngoài, lại không lên tiếng giận dỗi anh, không ngờ bên tai bỗng nhiên xuất hiện thanh âm đáng thương.
Trái tim trong nháy mắt đập lỡ mất một nhịp, mà huyết dịch toàn thân cao thấp tất cả đều vọt tới ngực, liều mạng đụng vào nó, anh chỉ cảm thấy tim đập nhanh không cách nào hô hấp, cũng đã không cảm thấy đau đớn.
Ở cửa phòng vệ sinh sợ run một hồi, anh mới giống như phát điên phá cửa xông vào, hoàn toàn quên mất chỗ anh có chìa khóa dự phòng, sau khi tông cửa vọt vào, ánh mắt của anh lập tức giống như ra-da hướng về