80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342342

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2342 lượt.

hư trước, nhưng những nam sinh trong lớp vẫn điểm danh cho anh như cũ. Mà thỉnh thoảng khi thầy giáo giao bài tập, tôi cũng yên lặng mà viết ra một phần riêng. Tôi mong có một ngày, anh sẽ phát hiện có một cô gái, yên lặng vì anh mà làm tất cả. Mãi cho đến học kì tiếp theo, thầy giáo mới cầm ba phần bài tập lên, cười nói, “Ai là Cố Thừa Đông? Đứng lên để thầy giáo nhìn xem. Làm ba bài tập! Đúng là học sinh chăm chỉ nhất thầy dạy.”
Khi đó, tôi mới hiểu được, hóa ra có rất nhiều người cũng làm giống tôi.
Thích một người mà người khác cũng thích, giống như tự mình đi tìm phiền não.
Sau đó, tôi không gặp lại anh, có người nói anh chuyển khoa khác, có người lại nói anh không học trường này nữa. Để hỏi thăm chỗ ở của anh, thậm chí tôi còn tham gia hội học sinh, vào đoàn, và có chút giao tình với thầy giáo, xong cũng chỉ tìm được những tin tức ít ỏi không đáng kể về anh. Thậm chí tôi còn nghĩ, hay là anh chuyển khoa, tôi bắt đầu đi ăn ở căn tin, đợi chờ nhiều ngày, chỉ mong được gặp anh một lần.
Nhưng tôi chưa từng gặp lại anh, bất luận tôi nỗ lực bao nhiêu, đều không nhìn thấy anh. Anh tới vội vàng, chưa từng liếc mắt nhìn tôi, lại lập tức khiến thế giới trong tôi sụp đổ.
Rồi, tôi cũng gặp lại anh.



Phiên ngoại Diệp Vãn Hi (Tiếp)


Edit: Chilli Mai
Beta: Lee, Sahara


Rồi, tôi cũng gặp lại anh.
Sau khi Tô Tây phát bệnh nằm trong bệnh viện, anh nắm tay Tô Tây, ánh mắt hoàn toàn không để ý đến thứ gì khác. Và vẫn giống như trước đây, anh không nhìn thấy tôi.
Anh chỉ nhìn Tô Tây, nghe cô nói chuyện, cười với cô. Cho dù trong lòng có chút chua xót, tôi cũng phải thừa nhận, đó là một cảnh tượng rất nhẹ nhàng, cho dù sau này nhớ lại, cũng thấy ấm áp.
Mãi đến khi Tô Tây giới thiệu tôi với anh, anh mới đưa mắt nhìn tôi.
Thật ra, khoảnh khắc bị đuổi đi, tôi lại cảm thấy rất tốt. Cũng giống như, khi dùng đồ của người khác, lúc nào cũng nơm nớp sợ bị mất đi, đến lúc không dùng nữa, mới cảm thấy thoải mái.
Cuối cùng, Cố Thừa Đông trở về, không bao lâu sau, Tô Tây lại ra đi. Cuối cùng tôi cũng hiểu, vì sao Tô Tây không gửi những lá thư đó cho anh, bởi vì cô biết, bản thân mình không còn bao nhiêu ngày. Nỗi nhớ của cô, tự mình biết là tốt rồi, không cần đặt những trầm tư đó trên người anh. Tôi vẫn cho rằng Tô Tây tốt bụng hồn nhiên, nhưng khi tôi thấy những lá thư của cô, mới phát hiện, tôi không biết gì về cô ấy. Không phải Tô Tây không hiểu những điều u tối, chỉ là cô ấy lựa chọn khoan dung, lựa chọn suy nghĩ về mặt tốt.
Thậm chí, trên những lá thư của cô, cô còn chúc Cố Thừa Đông, sau này nhất định sẽ gặp một người con gái tốt hơn cô, luôn bên cạnh anh, mong anh cũng sẽ đối xử tốt với cô gái kia. Chỉ là, tôi đã ích kỉ, giấu những lá thư ấy đi.
Ngày Tô Tây ra đi, anh kết hôn với người con gái khác. Mẹ đã rất kích động, tinh thần bắt đầu hoảng hốt. Tôi không dám để mẹ ở lại nơi này, bất luận bà đã làm việc gì, cuối cùng vẫn là mẹ của tôi. Bà sinh ra tôi, nuôi tôi, bất luận người khác có phỉ nhổ bà, nhưng tôi biết, tôi không có tư cách ghét bỏ bà.
Ngày tôi rời đi, tôi thông báo cho Cố Thừa Đông, tôi chỉ muốn nhìn mặt anh lần cuối cùng, chí ít là trước khi đi. Anh ngỏ ý muốn giúp đỡ tôi, dù sao tôi cũng muốn ra nước ngoài học, hơn nữa còn phải trị bệnh cho Tô Tình, tôi cần tiền. Tôi không cự tuyệt, dù trong lòng tôi, chuyện này chỉ để chứng minh, tôi và anh, không phải là chưa từng có mối liên hệ nào.
Hai năm sau, một lần nữa, tôi lại ngồi ở thành phố này.
Có người nói, tình yêu nhiều lúc giống như rượu, càng ủ lâu càng thêm tinh khiết. Giống như tôi, vì sao qua lâu như vậy, tôi cũng chưa từng quên anh. Tôi không hy vọng có thể ở cùng anh. Đối với tôi mà nói, điều này thật quá xa xỉ.
Tôi chủ động trả lại tiền cho anh, chỉ là anh không nhận tiền lời. Khi tôi nói với anh tôi muốn vào Cố thị, anh suy nghĩ một chút, cười nói rằng tôi không nên nói với anh, mà nên đi đến bộ phận nhân sự.
Từ trong vẻ mặt anh, tôi có chút sợ, tôi không xác định, anh có phải đã nhìn thấu tâm tư của tôi, mới nói những lời này cho có lệ. Nhưng tôi vẫn đi, đây là chuyện can đảm nhất tôi từng làm.
Thậm chí, tôi còn chủ động hẹn anh đi tảo mộ, tôi biết anh sẽ không cự tuyệt, tình cảm anh dành cho Tô Tây, tôi nhìn trong đáy mắt anh, anh không phải là loại người vô tình.
Vì vậy, chúng tôi cùng đi tảo mộ.
Ở công ty, tôi chưa từng nói chuyện gì về Cố Thừa Đông, nhưng lại nghe tất cả nhân viên nói, vợ anh rất đẹp, như vậy tỉ lệ anh ra ngoài tìm niềm vui cũng giảm xuống, vì phụ nữ bên ngoài đều không đẹp bằng vợ anh. Tuy rằng mọi người chỉ nói đùa, nhưng tôi lại cảm thấy khó chịu, dù cho tôi biết anh tuyệt đối không phải là người đàn ông nông cạn như vậy.
Ở công ty, trong thời gian thư kí của Cố Thừa Đông mang thai xin nghỉ, tôi thường đi dự tiệc cùng anh. Nhưng mỗi lần, anh đều trả phí tăng ca, mỗi lần dự tiệc đều thanh toán. Tôi biết anh dùng phương thức này để ám chỉ với tôi, đây chỉ là công việc. Anh làm như v