Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2351 lượt.

tìm đi.” Cô bé tỏ ra thờ ơ làm như không phải chuyện của mình.
Bộ dạng không tim không phổi này chẳng biết giống ai?
“Mẹ xả nước chậm một chút, vào mắt rồi…”
“Có đâu, con lộn xộn gì chứ…”
Lúc Dương Nghệ Tuyền thu dọn xong, đi lấy bút màu ra vẽ linh tinh, ba đầu sáu tay chẳng ra hình gì. Vẽ được một nửa, bé con liền bị Dương Cẩm Ngưng la lớn, “Đi ngủ đi ngủ, mai có đi nhà trẻ không hả?”
Dương Nghệ Tuyền chu cái miệng nhỏ nhắn, buông vở và bút, chui vào trong chăn. Cô bé không thích đi nhà trẻ, nhưng không dám nói, nói ra nhất định sẽ bị mẹ mắng, nên đành phải đau khổ đi ngủ.
Dương Cẩm Ngưng ghét nhất người khác làm trái ý mình, tuy rằng bản thân cũng biết đó là tật xấu, nhưng con gái mình, có thể tùy cô sai khiến, cảm giác này thật sảng khoái.
Kiểm tra thức ăn trong tủ lạnh để mai làm bữa sáng cho Dương Nghệ Tuyền xong, cô chơi trò chơi điện tử trên di động một lúc, rồi cũng chuẩn bị đi ngủ. Cô bò lên giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Dương Nghệ Tuyền, thực sự là một việc thần kỳ. Cô luôn cảm thấy rất lạ, vì sao trong biển người cô lại tìm được một người đàn ông, coi anh là quan trọng nhất, còn sinh một đứa con cho anh. Thật ra điều cô thấy lạ nhất chính là một đứa bé lớn như vậy, sao có thể chui từ bụng cô ra cơ chứ? Cô đương nhiên biết cái gì là tinh trùng và noãn kết hợp, nhưng vẫn thấy tạo hóa thật kì diệu, những sinh mệnh bé nhỏ, không ngờ lại được sinh ra bằng cách này.
Cô sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, cảm thấy thỏa mãn. Chính cô không phải là một người thích trẻ con, trẻ con ấy à, nếu nói theo quan điểm hàng hóa thì chính là một vật giá cao mà chất lượng thấp. Lúc con còn bé, thì phải hết lòng chăm sóc, toàn tâm toàn ý cố gắng, chờ con lớn lên rồi, nó sẽ coi một người khác quan trọng nhất trong cuộc đời nó, thậm chí còn có thể vì một người đàn ông xa lạ mà đòi sống đòi chết, hoàn toàn quên ai là người đã nuôi dưỡng mình lớn như vậy. Suy nghĩ như vậy khiến cô không mấy yêu quý trẻ con, nhưng với con mình sinh ra, cô vẫn rất hạnh phúc, không chỉ là một món đồ chơi, mà còn có thể tùy ý dạy bảo… tuy rằng món đồ chơi này cũng có thể gây nhiều chuyện phiền phức, lại còn đau khổ nhất là không thể “đổi hàng” được.
Nghĩ lung tung một lúc, cô chuẩn bị ngủ, lúc tắt đèn thì phát hiện tủ đầu giường có bức tranh và bút, nhịn không được cầm lên xem. Trên đó có “ông mặt trời”, “chị cỏ”, “dì gió”, ở giữa còn có ba người, tuy rằng vẽ chẳng đâu vào đâu, nhưng vẫn thấy được mấy chữ “Bố mẹ và tôi.”
Trách nhiệm là một thứ rất kỳ quái, chính vì thế cô luôn muốn con có điều kiện tốt nhất, điều này không sai, nhưng khi nhìn thấy bức tranh này, trái tim cô đột nhiên như bị bóp nghẹt.
Trước đây cô nghĩ cuộc sống của mình có thể sẽ xảy ra một vài khả năng, ví như sau khi cô kết hôn, ông xã cô ở bên ngoài đi quá giới hạn, mà cô có một đứa con, vậy cô tuyệt đối sẽ không yêu con, đem con giao cho người đàn ông kia, bản thân dễ dàng rời bỏ, hài lòng với cuộc sống của chính mình. Giờ khắc này khi cô thật sự có con, mới phát hiện thì ra vứt bỏ thực sự không phải là một câu nói đơn giản như vậy, dù cho cô cũng sẽ không trở thành một người mẹ vĩ đại, nhưng nếu con thực sự rời bỏ cô, cô nhất định sẽ khóc.
Buông bức tranh trong tay, cô thở dài, sầu khổ trong lòng chợt dâng lên



Cha con ăn ý
Edit: 4ever13lue
Beta: Lee, Sahara

Xe của Cố Thừa Đông đã vòng vo ở nhà trẻ này vài ngày, nhưng hôm nay dừng lại lâu hơn, bởi vì đứa bé kia vẫn chưa có người đón. Cô bé đứng lẻ loi bên cạnh cô giáo, cô giáo thì ngồi xuống như đang an ủi cô bé. Bé con lưng đeo cặp sách đứng tại chỗ bĩu môi, có vẻ cực kì không vui.
Cố Thừa Đông nhíu mày, nhìn chằm chằm cô bé kia, ánh mắt không dời đi. Thật là một cô bé đáng yêu, khiến cho người ta không kìm lòng được mà muốn đến sờ khuôn mặt nhỏ nhắn ấy. Nhưng lúc này, cô bé kia không nhẫn nại được, dùng chân đá một hòn đá nhỏ. Cô bé không thắt bím hai bên như những bạn khác, mà là túm đuôi tóc sang bên trái buộc hết lại, có cảm giác người buộc tóc cho cô bé cũng thích những điều khác biệt. (lười thì có =))
Đợi một lúc lâu, Cố Thừa Đông vứt điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa đi, mở cửa xe, đi về phía cô bé.
Dương Nhất Sâm nhíu mày, cuối cùng thì cũng không thể ngăn cản người ta gặp con gái mình?
Dương Nhất Sâm ngồi xuống trước mặt Dương Nghệ Tuyền, “Chú này rất thích con, muốn dẫn con đi chơi, con nhất định phải nghe lời chú ấy, không được bướng bỉnh…”
Dương Nghệ Tuyền cũng không sợ, nghe thấy Dương Nhất S